1) Trình bày hiện tượng ngày đêm dài ngắn theo mùa và theo vĩ độ trên Trái Đất vào ngày 22/6. Vì sao trên Trái Đất có hiện tượng ngày đêm dài ngắn khác nhau theo vĩ độ? 2) Nêu và giải thích sự khác nhau về nhiệt độ trung bình năm, biên độ nhiệt năm giữa khu vực Xích đạo và chí tuyến ở bán cầu Bắc. Câu II (7,0 điểm). Nghị luận về một hiện tượng đời sống. 1. Mở bài: giới thiệu hiện tượng đời sống cần bàn luận. 2. Thân bài: - Nêu rõ những biểu hiện của hiện tượng ( thực trạng, quy mô). - Phân tích các mặt đúng, sai, lợi, hại của hiện tượng. - Tìn hiểu nguyên nhân ( chủ quan 0.0 00 Khi tôi đang ngồi gõ những dòng stt lạnh, stt rét là tay chân tôi đang run "bần bật" run "cầm cập" khi cái lạnh của mùa đông năm 2023 đang "đổ bộ" vào miền Bắc khi mùa đông 2023 được nhận định là mùa đông lạnh nhất trong vòng 100 năm qua […] Tập thơ liên tục bsát hại cuộc đời nhà thơ với chặng đường lịch sử của dân tộc bản địa cùng với vấn đề ca ngợi cuộc sống đời thường mới trên miền Bắc làng mạc hội nhà nghĩa, giãi tỏ nỗi lưu giữ thương quê nhà miền Nam, căm giận bè lũ chào bán nước với cướp nước, truyền tụng hồ hết con bạn trung kiên, hướng tới ngày thống tốt nhất. Lời Thơ Hay Về Gió Mùa Đông Bắc. Bộ sưu tập Thơ Hay Về Gió Mùa Đông Bắc bộc lộ nét giá lạnh, buốt rét trong ngày đông tới. Ký Ức Chiều Đông Tác giả: Bút Bần. Gió mùa đông bắc lạnh se se Thoảng chút dư âm bất chợt về Nắng ngẩm ngơ trên bầu lạnh lẽo . Thơ Vui Về Mùa Đông ❤️️ 45+ Bài Thơ Chế Thả Thính Hài Hước ✅ Điểm Qua Những Câu Thơ Vui Nhộn, Bá Đạo Về Mùa Đông. Những Bài Thơ Vui Về Mùa ĐôngThơ Chế Về Mùa Đông NgắnLời Thơ Tình Vui Mùa Đông Đặc SắcCâu Thơ Vui Về Gió Mùa Đông BắcChùm Thơ Hài Hước Về Mùa ĐôngThơ Hài Về Mùa Đông Thả ThínhChùm Thơ Về Mùa Đông Hài HướcCâu Thơ Vui Về Mùa Đông Đặc SắcThơ Vui Về Tình Yêu Mùa ĐôngLời Thơ Về Mùa Đông Vui NhộnChùm Thơ Vui Nói Về Mùa Đông Giới thiệu đến bạn đọc Những Bài Thơ Vui Về Mùa Đông đặc sắc nhất. Phiêu Du Trời XanhTác giả Chưa rõ Phiêu du nữa kiếp trời xanhMột mình sương gió đã thành thói quenGiờ em lời ngỏ chốt thenLàm sao chấp nhận được liền đây em Gió đông khẽ thổi bên thềmMùa đông giá lạnh còn thêm quạnh lòngBiết em đang đợi người mongCho anh tạm gác tình nồng em nha!!! Đông Này Vẫn Giống Đông XưaTác giả Chưa rõ Đông này vẫn giống đông xưaVẫn đi dép nhựa vẫn chưa có bồTết này vẫn giống tết xưaVẫn đi xe số vẫn thừa ghế sau. Không ĐềTác giả Chưa rõ Tết này vẫn giống tết xưaVẫn năm ôm gấu vẫn chưa có bồTìm đâu trong trốn giang hồMột người cúng Ế cặp bồ cùng ta. Tết này vẫn giống tết xưaVẫn ngồi điện tử từ trưa đến chiềuTết này cũng chẳng khác nhiềuVẫn ngồi điện tử từ chiều đến đêmTết này cũng chẳng có thêmVẫn ngồi xem pháo trên thềm xi măng Bật mí thêm đến bạn câu 🔰Thơ Mùa Đông Lạnh Lẽo🔰 sâu sắc nhất Thơ Chế Về Mùa Đông Ngắn Tổng hợp những câu Thơ Chế Về Mùa Đông Ngắn gọn, hài hước nhất. Năm nào cũng có mùa ĐôngFA ít tắm vì không ai gầnThơm hay ghẻ lở toàn thânChả ai để ý… hóa đần chẳng xa Thế rồi đã hết mùa đôngRa đường chỉ thấy toàn mông với đùiCũng tại vì nắng quá trờiVi vu như thể ngồi phơi trong buồng Mùa đông về, em có thấy cô đơn?Lại đây đi, hai đứa mình hò hẹnCùng chắp tay nhìn lên trời cầu nguyệnCho chúng con thoát khỏi kiếp FA Giới thiệu thêm đến bạn đọc câu 🌟Thơ Mùa Đông Hay🌟 đặc sắc nhất Lời Thơ Tình Vui Mùa Đông Đặc Sắc Tổng hợp những câu Thơ Tình Vui Mùa Đông đặc sắc và ấn tượng nhất. Em ơi anh bảo em nàyThu kia đã hết, đến ngày Đông sangGió lạnh từng hồi miên manĐưa tay anh nắm bình an một đời. Gió đông về em đã thấy lạnh chưa?Nắm tay anh đi, kiểu gì chẳng ấmEm ngại à? Thôi đưa đây anh nắmMùa đông này em sẽ ấm áp hơn. Chuyện Tình Mùa ĐôngTác giả Xuân Phong Đông ngân khúc nhạc tự tìnhTrời se se lạnh ghép mình thành đôiLàng trên xóm dưới bồi hồiTinh khôi áo cưới ngời ngời nét duyên Mùa đông lạnh lẽo ? – hão huyền !Lạnh ! Ừ thì lạnh ! nhưng duyên thắm nồngMá em cứ ửng ửng hồngĐôi môi cứ khát gọi “chồng yêu ơi!” Mắt em ướt những lả lơiNhững khi hai đứa cùng khơi lửa tìnhNgoài kia mưa gió rập rìnhRét hanh, rét ngọt chúng mình càng yêu Anh say em cũng mơ nhiềuTriều tình sóng ái sớm chiều chẳng buôngMôi – môi hút trọn tình nồngMắt say trong mắt như không biết gì Anh gieo hạt giống mê lyEm gom lửa ấm đợi thì trăng lênMùa đông rét mướt như quênĐôi trai gái ấy thắm duyên vợ chồng. Câu Thơ Vui Về Gió Mùa Đông Bắc Những câu Thơ Vui Về Gió Mùa Đông Bắc đặc sắc nhất mời bạn cùng theo dõi. Trai FA Than Thở Khi Mùa Đông VềTác giả Chưa rõ Thế là lại đến mùa đôngTa như năm trước, vẫn không có gìChỉ thấy cái mặt già điĐầu gối thấy mỏi mỗi khi độc hànhTóc hình như đã bớt xanhNhiều hơn sợi bạc, sắp thành muối tiêuNẫu nhất là mỗi buổi chiềuVề nhà bóng đổ liêu xiêu một mìnhGió mùa đông bắc vô tìnhThổi qua lùa lại làm mình rét runGiá mà có được nụ hônCó vòng tay ấm, mâm cơm sẵn chờThì đời đúng đẹp như mơChứ đâu khốn khổ như giờ. Ây a…Nằm một mình lạnh cắt daĐệm chăn cũng chẳng làm ta ấm lòngGhét làm sao những đêm đôngMột mình, Nên cả căn phòng lạnh ghêTất dày, chân vẫn buốt têƯớc gì có “gấu” theo về ấm chănThì trời dù có lạnh cămLòng ta vẫn ấm vì nằm có đôiThế mà ba mấy mùa rồiVẫn nằm mà ước, kêu trời, khổ khôngÔng trời sao quá bất công?Không nghe thấy những ước mong của mìnhÔng trời sao quá vô tình?Hỏi mà sao cứ lặng thinh thế này???Úi giời! Đông đến rồi đâyThôi đành! Lại ước mùa này có đôi Điểm qua nội dung lời 🔰Thơ Nắng Mùa Đông🔰 hay nhất Chùm Thơ Hài Hước Về Mùa Đông Top những câu Thơ Hài Hước Về Mùa Đông mời bạn cùng theo dõi. Không ĐềTác giả Chưa rõ Chiều nay mưa gió rì rầmMột mình lạnh lẽo âm thầm nhớ aiCứ đếm từ một đến haiĐếm hoài đếm mãi chẳng ai nhớ mìnhBỗng dưng tim dập thình thìnhMột dòng tin nhắn làm mình ngẩn ngơSự thật hay là đang mơĐiện thoại thông báo thuê bao hết tiền. Trời bắt đầu lạnh rồi… em ra đường nhớ mặc áo khoácĐi với thằng khác… nhớ nhắc nó mặc áo mưa Trọn bộ câu 💫Thơ Về Mưa Mùa Đông Buồn💫 ý nghĩa nhất Thơ Hài Về Mùa Đông Thả Thính Điểm qua những câu Thơ Hài Về Mùa Đông Thả Thính vui nhất mời bạn theo dõi. Đông này vẫn giống đông xưaVẫn đi dép nhựa vẫn chưa có bồTết này vẫn giống tết xưaVẫn đi xe số vẫn thừa ghế sau Nay bần đạo đăng đàn cầu nguyệnĐêm Noel mưa quyện gió đôngCho người cô đơn nức nở trong lòngNhững ai có gấu thôi không lượn lờ. Chùm Thơ Về Mùa Đông Hài Hước Chùm Thơ Về Mùa Đông Hài Hước mới lạ, thu hút nhất được sưu tầm tại Không ĐềTác giả Chưa rõ Sắp tới Noel chả có tiềnThêm tình chẳng đậu thế là điênTrời đang nổi gió lời kêu nhạnBiển đã gầm vang tiếng gọi thuyềnGói gọn niềm đau chờ lặng sóngVê tròn nỗi nhớ đợi bình yênĐông về lạnh buốt rên thầm khẽSắp tới Noel chả có tiền. Rét Quá “Nó” Trốn MấtTác giả Minh Toàn Rét quá nó trốn mấtTìm mãi chẳng thấy đâuRờ dẫm một hồi lâuTrốn đâu mà không thấyGọi điện cho bà vợBán hàng ở ngoài chợEm ơi về mà xemRét quá nó trốn đâuAnh tìm lâu không thấyBà vợ lại cười khẩyCứ để đấy em tìmDù nó có bị chìmEm cũng tìm bằng đượcĐể cuối buổi tan chợEm về sẽ tìm choỞ nhà đừng có loKhông giờ … Đêm sẽ thấyQuả nhiên là như vậyKhi đêm về lúc lâuBên nhau chao hơi ấmSóng tình lại trào dângLong lanh trong ánh mắtNgọt ngào làn môi thươngVòng tay thêm xiết chặtVợ thì thầm bên taiAnh ơi em lại thấyNó về rồi đấy anhTình vợ chồng thêm xanhDù mái đầu điểm bạc. Top những lời 💥Thơ Buồn Mùa Đông💥 sâu lắng nhất Câu Thơ Vui Về Mùa Đông Đặc Sắc Top những bài Thơ Vui Về Mùa Đông cực hài hước, mời bạn cùng theo dõi. Không ĐềTác giả Chưa rõ Noel này em vẫn thế mà thôiChỉ ở nhà xem phim rồi đi ngủChẳng chơi đâu vì già không giám đúVới người ta có đầy đủ cặp đôi…Noel này mong cho mọi lứa đôiMãi yêu thương tình lên ngôi hạnh phúcLuôn bền lâu theo tháng ngày lệ tụcĐến muôn đời với câu chúc lành an..Noel này giá lạnh sẽ biến tanĐể hơi ấm ngập tràn trên muôn lối. Bài Thơ Viết Về Cái RétTác giả Chiều Tím Hôm nay miền Bắc rét ghêTay chân tê lạnh bốn bề gió layMũ len, quần tất, áo giầyTrang bị như thể cưỡi mây Thiên Hà !Lạng Sơn, Yên Bái, Bắc QuaSa pa tuyết trắng ngỡ là châu ÂuCuối đông đâu phải mùa NgâuMưa rơi buốt lạnh, tim sầu héo hon !Tình anh xa cách mỏi mònMình em lạnh lẽo gối buông hững hờVẫn luôn nồng ấm lời thơĐể hương tình mãi bến mơ ngập lòng !Tình em vẫn mãi chờ mongVòng tay choàng ấm đêm đông mỗi ngàyThủy chung như nắng cùng mâyAnh về băng giá tan ngay từng giờ! Bộ sưu tập câu 🌿Thơ Lục Bát Về Mùa Đông🌿 nổi bật nhất Thơ Vui Về Tình Yêu Mùa Đông Mời bạn tham khảo những câu Thơ Vui Về Tình Yêu Mùa Đông mới nhất gửi tới bạn đọc. Không ĐềTác giả Chưa rõ Yêu làm chi cho đời thêm khổ Nhớ làm gì cho lòng buồn thêm Thương làm gì để nhận thêm gian dối Không thật lòng thì đừng vội nói yêu Gió mùa đông trời se se lạnh Ở bên người có hạnh phúc ko em? Hạnh phúc hay ko chắc mình em biết Đông đến rồi mặc thêm áo nha em! Trên trời hàng vạn ngôi sao Sao anh chiếu hạng là sao lừa tình Thế gian có vạn bóng hình Làm sao anh phải chung tình với em. Tôi Và EmTác giả Chưa rõ Tôi và em thân thiếtĐã bao ngày tháng quaNhững mến thương da diếtChỉ giữ đấy như là… Tôi thích vỗ vai phảiNhưng đứng bên trái emEm quay qua quay lạiĐánh tôi nhưng cười hiền. Em thích hay nũng nịuĐòi cái kia cái nàyTôi giả vờ không hiểuEm giận dỗi buông tay. Tôi thích xoa đầu emRồi chê người lùn quáEm quay sang ăn vạTôi chữa Nhưng đáng yêu. Em cứ giả vờ kiêuBỏ lại tôi sau títTôi giả vờ thấm mệtChân ngắn bước nhanh ghê. Tôi và em cứ thếHai đường thẳng song songỞ giữa là mùa ĐôngTôi và em ly biệt. Tôi đi, em cũng bướcVề hai góc trời riêngDẫu thế gian có chậtChỉ gặp trong nỗi niềm. Không thể bỏ lỡ lời 🌻Thơ Tình Mùa Đông Lãng Mạn🌻 sâu sắc nhất Lời Thơ Về Mùa Đông Vui Nhộn Giới thiệu đến bạn đọc câu Thơ Về Mùa Đông Vui Nhộn đặc sắc và thú vị. Không ĐềTác giả Chưa rõ Noel không rượu cũng không hoaChẳng có chơi đêm, chẳng đàn bàLong đong Facebook sao buồn quáMột mình cô lẻ chỉ riêng ta. Noel phó mặc chuyện gần xaNgẫm nghĩ thâm tâm quyết ở nhàChi khổ theo ai thêm lạnh giáChăn dày đến cổ chẳng bị la. Noel soi sáng lắm đèn hoaTrẻ dắt tay nhau dưới đèn nhòaThề ước trăm năm đôi hồng máNguyện thề chung thủy chẳng rời xa. Thôi thì tóm lại một mình taCô đơn chẳng gấu sẽ ở nhàLang thang cho nó thêm vấp đáĐể rồi thân khổ, mệt người qua. Rét Nữa Tôi ToiTác giả Lệ Hằng Trời ơi! Ông tạnh mưa điÔng cho tí nắng không thì…tôi toiRét gì rét quá đi thôiRúc trong chăn mãi chẳng rời nổi raRét chẳng muốn ra khỏi nhàChân tay tê cóng, mồm va vào mồmRét chẳng muốn nấu cả cơmChăn ba bẩy độ cần cơm làm gì?Rét gì mà rét quá điÔng mau mau nắng không thì tôi…toi! Chùm Thơ Vui Nói Về Mùa Đông Không thể bỏ lỡ những câu Thơ Vui Nói Về Mùa Đông bá đạo. Câu thơ bá đạo nói về nét đặc trưng của mùa đông. Xin Trời Bớt LạnhTác giả Viết Minh Hôm nay lạnh sáu độ CTrùm chăn cố nhịn… bị mê tè dầmNước ra xối xả ầm ầm…Chăn, ga, chiếu, đệm ướt thâm mịa sao lạnh thế hả TrờiKhổ thân cho cái thằng tôi lúc nàyBây giờ biết lấy gì thayLàm sao hết được mùi này ông ơiÔng thì cũng quá dở hơiCứ cậy làm Trời… để lạnh thế sao?Hãy cho chút ấm đi nàoDân tình chịu lạnh, lẽ nào không thương?Mọi người mãi nằm trên giườngNhiều ông quá mệt bởi tương nhiệt Trời thương xớt chúng sinhĐừng để giá lạnh… điêu linh cõi trần. Top những lời 🔰Thơ Chiều Đông Buồn Thi Vị🔰 trầm lắng, tâm trạng nhất Những Bài Thơ Về Gió Mùa Đông Bắc Hay Nhất! Thơ gió mùa về là những tâm trạng, cảm xúc của hầu hết mọi người khi tiết trời bắt đầu se lạnh, mây trời xám xịt và một bầu không khí ảm đạm khắp ngõ nhỏ. Gió mùa đông bắc qua từng bài thơ là sự mộc mạc, bình dị và cổ kính. Chính vì cái tiết trời gió mùa đông bắc ấy làm cho chúng ta sống chậm lại, cơn gió đìu hiu không khác nào lời ru dìu dặt nỗi nhớ, đêm đen và những kỷ niệm, yên bình. Khi mùa đông đến, cũng mang theo những điều tuyệt vời, bạn có thể thưởng thức những món ăn đặc sản của mùa đông, hay khoác lên mình những chiếc áo phao dày bịch, những chiếc áo dạ ngắn. Và khi mùa đông đến, những tâm hồn lặng lẽ tìm đến những bài thơ về gió mùa đông bắc để cảm nhận sâu sắc hơn cái se lanh, rét buốt, và nét đẹp rất riêng của mùa đông mà khiến người ta mê mẫn. Gió Mùa Đông Bắc Về – Tác Giả Băng Hạ Bỗng nghe tiếng gió rít gào Từng cơn gió giật đón chào đông sang Mưa rơi rót xuống nhịp nhàng Ngày nhanh trở lạnh trời mang sương mù Nào đâu như những ngày thu Gió mùa đông bắc vù vù cắt da Tái tê cất bước đường xa Ngược chiều rát mặt quê nhà hôm nao Áo bông mẹ nhắc mặc vào Run run ngày lạnh nước trào mắt cay… Gió mùa gào thét mê say Muôn đời vẫn chẳng đổi thay thâm trầm Có khi giận giữ ầm ầm Kế bên mưa lớn như ngầm đua chen Những khi chốt cửa cài then Gió không vào được bao phen hãi hùng Đập cho cửa phải mở tung Đập cho giá lạnh thổi bùng nơi nơi Ngày đông gió thích trò chơi Lật xoay tàu lá tả tơi tan tành… Gió mùa và những khô hanh Khi cây cối đã trơ cành xác xơ Mùa đông lạnh đến bất ngờ Chẳng quen báo trước tình cờ ghé qua Đan tay buông tiếng xuýt xoa Cuộc đời mãi đẹp nở hoa vui cười Mùa đông mùa những kẻ lười Trong chăn nghe gió trong người xốn xang Đông về với tiếng ca vang Gió từ đông bắc mênh mang tâm hồn… Gió Mùa Về – Tác Giả Phượng Ớt Gió mùa về rồi anh biết không? Mình em đi ngoài phố lúc tan tầm Đôi khi thấy cần một bàn tay ấm Xua tan đi chút giá lạnh đầu đông. Gió mùa về sao em cứ ngóng trông? Mong đôi ta sẽ yêu nhau lần nữa Để không còn là tình chia hai nửa Sẽ yêu thương như thưở mới ban đầu. Gió mùa về rồi em phải đợi bao lâu? Để anh sẽ ở cạnh bên em mãi Để em biết con tim thôi khờ dại Để em biết rằng gió mùa về ta lạc mất nhau. Gió Mùa Về – Tác Giả Lãng Khách Gió mùa về, đông ấy… lạnh không em? Anh nhìn lên thấy bầu trời ảm đạm Bỗng chạnh lòng cơn mưa phùn giữa tháng Phố Sài Gòn da diết chiều riêng anh… Gió ùa về cuốn chiếc lá mỏng manh Tháng mười một rơi nhanh vào nỗi nhớ Dường như xa, rất xa rồi em nhở? Đâu ai ngờ yêu thế cũng chia phôi Tình vẫn ấm như ngày nào đấy thôi Sâu trong tim của người còn cất giữ Giữa Sài Gòn lang thang tìm quá khứ Anh nhận ra thiếu đợt gió mùa về. Gió Mùa Về – Tác Giả Thùy Nga Đông nay chẳng có gió mùa Những cơn mưa nhỏ thưa lưa mỗi chiều Lạnh à? thế có bao nhiêu Nghĩ về ngày ấy bao điều nhớ mong Cuối tuần vào Gác lông bông Thấy thơ mới viết vài dòng nghĩ suy Chuyện xưa, nhớ có được gì? Góc tim ở đó thôi thì cất sâu Những ngày buồn bã màu nâu Cười lên như thể biến sầu thành vui Tương lai vẫn đợi sáng ngời Chuyện xưa kỉ niệm một thời vu vơ Không quên kỉ niệm bao giờ Chỉ là chớ có vẩn vơ buồn rầu Nhớ, sầu, sẽ chỉ là sầu Hướng về phía trước, bởi rầu-nghĩa chi? Trẻ người non dạ nghĩ suy Có gì không phải hãy vì bỏ qua Dòng sông, gấp khúc-mượt mà Huống gì cuộc sống, ấy là lẽ nhiên Bớt đi một chút muộn phiền Cười lên, sẽ nhận bao niềm yêu thương Gió Mùa Về! – Tác Giả Mai Vàng Gió mùa về kèm theo những cơn mưa Đông rét mướt khiến tim mình buốt giá Con phố xưa vẫn đông người hối hả Nhưng sao lòng mình lại cảm thấy đơn côi Gió mùa về tôi vẫn một mình tôi Tự khoác chiếc khăn giữ cho mình thật ấm Xỏ đôi giày và đeo găng tay cẩn thận Rồi mạnh mẽ bước đi mặc cho gió thốc vào người Gió mùa về vẫn phải gắng gồng thôi Sắp hết năm mà công việc vẫn bộn bề nhiều quá! Còn sức đâu mà than phiền vất vả Ráng phải chăm làm bỏ mặc sự cô đơn Gió mùa về cũng kệ gió mùa thôi Dẫu người ta có đôi thì mình vẫn phải tự tin vào độc thân kiêu hãnh Luôn ngẩng cao đầu và không bao giờ né tránh Những khó khăn đến đâu rồi cũng hóa tầm thường. Giao Mùa Xuân Hạ – Tác Giả Nguyễn Văn Pứ Chớp giông xé toạc áo trời Gió lay cành Gạo hoa rơi đỏ đường Xuân tàn có chút vấn vương Nhưng đành dọn lối để nhường Hạ sang Mây che làm nắng mơ màng Hoa Xoan rụng xuống màu loang tím chiều Mưa phùn dứt chuỗi phiêu diêu Gió mùa Đông Bắc như diều đứt dây Hồ ao nước đã dâng đầy Búp Sen lấp ló làm say nắng hồng Giao mùa rộn tiếng mưa giông Cây vườn hể hả lúa đồng tươi xanh Trái non cựa quậy trên cành Chờ ngày chin mọng tặng anh với nàng Đón Hè áo lụa mỏng tang Gió Nồm phất phới em càng đáng yêu Hoa Xuân đến độ tiêu điều Có bao đóa rụng bấy nhiêu trái lành Bốn mùa đều có cây xanh Hương thơm vị ngọt để dành cho ta Mùa Gió – Tác Giả Lưu Quang Vũ Biết chăng em đã sang mùa gió lộng Bốn hướng trở mình lạnh chuyển không gian Những lá lớn của mùa hè đã rụng Chụm nhau xạc xào trên bãi tối mênh mang. Giấc mơ lạ về theo cơn gió lạ Cơn gió quen thầm thĩ giấc mơ quen Cầm tay nhau run rẩy cả trời đêm Trong mắt ướt một vì sao thoáng hiện. Em có thấy những hồ xa vụt biến Những con đường, những nhà cửa rung rinh Em có nghe đất trời đang náo động Như tình em nổi gió giữa hồn anh. Đi Tìm Mùa Đông – Tác Giả Sinh Hoàng Đi tìm mùa đông giữa lạnh lùng! Tìm trong giá buốt ngập không trung Tìm trong chiếc lá khô vụn vỡ Tìm giữa trời mây xám mịt mùng Tôi mãi đi tìm dấu mùa đông Chim di mõi cánh bạt phiêu bồng Gió mùa đông bắc về hoang lạnh Chiều buồn sương khói tỏa trên sông Tìm dấu mùa đông cánh buồm xa Ẩn hiện trong sương trắng nhạt nhòa Ngược nước con thuyền xa bến lạnh Một dòng sông chia mấy ngã ba Bao giờ trở lại được mùa đông Nâng nhẹ tay ai sưởi bếp hồng Chăn đôi ấp ủ nồng hơi ấm Đêm dài xua giá lạnh phòng không Thôi đã xa rồi, xa mùa đông! Người ấy phương trời có lạnh không?! Nơi đây cả bốn mùa hoang lạnh Chẳng phải mùa đông cũng lạnh lùng Mùa Trở Gió – Tác Giả Hằng Nga Em thấy mình dại khờ Em thấy mình ngẩn ngơ Người đi còn mong nhớ Đông về rồi chơ vơ. Hàng cây cũng xác xơ Hanh hao từng góc phố Người đi rồi còn ngỡ Mình duyên nợ gì nhau. Thời gian cứ qua mau Sao mình em đứng lại Người đi rồi đi mãi Giờ em ngại yêu thương. Giờ nơi cuối con đường Còn mình em lẻ bước Giờ em chỉ thầm ước Giá trước mình không quen. Thì chỉ có mình em Buồn đau đâu tìm tới. Người đi cứ đi vội Tới hạnh phúc xa xăm Em ở lại lạnh căm Trông mùa về trở gió. Gió Mùa Về Mình Lạc Mất Nhau – Tác Giả Thu Hà Gió mùa về lại lất phất từng cơn Em đứng tựa mình bên khung ô cửa sổ Mắt đượm buồn nhìn ra con phố Phố vắng tênh phố cũng nhạt nhòa Gió mùa về làm rơi rớt cánh hoa Đang xuân thì nay phải về lòng đất Có phải chăng con phố này chưa đủ chật Em với anh không chạm mặt bao giờ Gió mùa về lòng bỗng thấy bơ vơ Thấy nhớ nhung một người nào đó Nhớ một người mà em đã – từng hiểu rõ Nay sao nghĩ về thấy khóe mắt cay cay Gió mùa về làm em thấy mình say Đã có men đâu sao mà không tỉnh Chắc giờ này anh đang bận yêu đang bận còn toan tính Anh đã quên rồi người con gái từng yêu. Đông Đến Thật Rồi – Tác Giả Nguyễn Nguyên Đông về thả nụ hôn đầu Gió mùa se lạnh để nhau nhớ nhiều Gặp đây ngắn ngủi bao nhiêu Mặt Trời xuống núi ráng chiều đâu buông Xa xôi biết mấy cung đường Trong lòng say đắm nhìn sương xuống dần Đâu đây vọng tiếng chuông ngân Gặp nhau sao cứ tần ngần phải xa Nụ hôn sao thấy mặn mà Gió mùa Đông Bắc để ta chạnh lòng Rét về luồn lách khe phòng Buông rèm mà cứ nhớ mong dạt dào Em ơi! giữ nhé má đào Anh về mình lại khát khao nụ tình Đông Đã Về – Tác Giả Đào Văn Cứu Gió trở mùa rồi đấy biết chưa em Từng cơn lạnh qua rèm khua giấc ngủ Anh lại nhớ những ngày mùa đông cũ Ta mơ màng tinh tú khoảng trời xa Ngồi bên em cổ tay trắng ngọc ngà Anh thấy cả sao sa vào ánh mắt Vầng trăng sáng nhuộm vàng hai khuôn mặt Con tim hồng se sắt nhịp yêu thương Vuốt tóc ai xoà trên má đỏ hường Lòng ngây ngất mùi hương thơm vừa gội Anh khen đẹp em ngượng ngùng bối rối Hai đứa mình nóng hổi nụ hôn trao Chẳng thể quên những ngày tháng ngọt ngào Thật hạnh phúc xôn xao từng hoài niệm Ngồi sít lại trong vòng tay âu yếm Đông trở mùa màu nhiệm nối tơ duyên Gió Chuyển Mùa – Tác Giả Hạnh Trần Mùa rét đã về trên quê em đó Gió nhẹ đẩy thêm sương lạnh đêm đông Em giờ đây đâu còn đôi má hồng Giá rét đã làm làn da kia thô nhám Bàn tay giờ cũng thêm chai sạm Không còn ấm như thời em niên thiếu Giữa mùa đông hắt hiu tia nắng chiếu Níu giữ phần nào hơi ấm cuối mùa thu Nhắc Em – Tác Giả Phạm Tường Tri Đông đã về gió mưa lạnh đấy Trước cửa nhà anh, run rẩy cây bàng Lá quắt queo vì cơn gió đông sang Em có biết giờ đang mùa đông lạnh Ngoài trời đêm có chút gì hiu quạnh Cột điện chơ vơ đứng cạnh sân trường Cố gắng tìm bóng ai đó trong sương Chẳng có người đèn đường đành chong mắt Mưa lạnh bay làm màn đêm chóng mặt Gió thổi kín đường chẳng gặp xe qua Căn gác nào còn vọng chút ngân nga Khúc dương cầm hóa ra gió thổi Gió mưa về ngã tư buồn không chịu nổi Cũng co ô đèn chấp chới màu vàng Em dấu yêu đâu biết đông sang Cứ nhởn nhơ không chịu quàng khăn ấm Gió khôn lắm chúng lùa qua hơi ẩm Khiến tay em chợt thấm lạnh đầu mùa Môi hết hồng má lấm tấm hạt mưa Khép chặt cửa kẻo gió lùa em nhá Đổi Mùa – Tác Giả Xuân Huy Thời tiết năm nay đến lạ lùng Giữa mùa đông bắc, nắng như nung Gió đông lồng lộn trên hồ biếc Gió bấc xanh xao đến thẹn thùng Quần lửng anh phô người giữa phố Váy đầm em khoe dáng eo lưng Ô hay! Trời cũng thay thời cuộc Cảnh vật theo người mốt tứ tung Chớm Đông – Tác Giả Oanh Bùi Gió bắc đã về trong sáng nay Mang theo hơi lạnh mưa bay bay Ngoài kia cô bé ngắm mê say Mùa đông đang tới rung lá bay Tưởng nhớ ngày xưa trời cũng vậy Mơ màng ngắm cảnh thấy hay hay Thắm thoắt thoi đưa cho đến nay Bao mùa thay lá gió heo may! Gió Mùa Về Bỗng Thấy Chênh Vênh – Tác Giả Tuyết Mai Gió mùa về bỗng lại thấy chênh vênh, Thêm đông nữa lại cô đơn một lối, Phố chiều mưa con đường xa thăm thẳm, Lạc bước tìm một hơi ấm bàn tay… Gió mùa về làm lạnh buốt chiều nay, Tại mưa bay hay tại lòng cô độc? Chốn đông người mà thấy sao xa lạ, Rượt đuổi tìm không thấy nổi bờ vai… Gió mùa về đuổi ánh nắng ban mai, Xua mây xanh về phương trời xa thẳm, Thổi sương mù tô màu thêm ảm đạm, Khiến đất trời hiu hắt nỗi chơi vơi. Gió mùa về phố xá cũng buồn lơi Chiều nay ai đem niềm tin vò nát? Rồi ném vào cõi mơ hồ vô định Để nó hóa thành lạnh lẽo cô đơn… Gió Mùa Về Anh Lỡ Hẹn Mùa Thu – Tác Giả Thu Hằng Lại một lần anh nỡ hẹn với mùa thu Mùa gió heo may mơ màng khe khẽ thổi Em có lạnh không, những hôm nào về tối? Vẫn chỉ một mình sao cố chấp chối từ anh. Lại một lần anh thấy quá mong manh Nhìn em quay đi, rất gần thôi, ngay cạnh Cơn mưa sớm vô tình chưa kịp tạnh Chẳng nói câu gì, tâm trí rối quẩn quanh. Lại một lần phải xét lại chính anh Sao cứ để tuổi xanh trôi mãi thế Anh vẫn chờ em biết đâu rồi có thể Tay đan tay hai đứa một câu thề. Gió Mùa Đông Bắc – Tác Giả Sông Quê Trời giữa hạ nổi gió mùa Đông Bắc Mưa nhạt nhòa giăng mắc khắp mọi nơi Mây xám đen u ám cả khung trời Chim mỏi cánh tìm về nơi tổ ấm Cây phượng vĩ đứng ven đường ướt đẫm Cánh rụng buồn nhớ lắm tuổi mộng xưa Kỷ niệm yêu gói sao hết cho vừa Xa mấy nẻo anh chưa về bến cũ Trời trở gió cánh hoa tàn héo rủ Mối tình đầu ấp ủ trái tim si Bắc lạnh sang nghe mưa hát thầm thì Gió thổi mạnh đôi khi luồn đám lá Sao chẳng hiểu giữa dòng người xa lạ Em dõi tìm nhớ quá dấu yêu ơi Anh nơi đâu ở phía ấy cuối trời Mùa trở gió chiều vơi mưa ngập lối Nỗi Nhớ Mùa Đông – Tác Giả Nguyễn Văn Pứ Gió mùa đông bắc mạnh dần lên Mưa bụi mờ giăng nuốt ánh đèn Cây cối già nua trần trụi lá Gió lùa khí lạnh ngủ không yên Nhớ mùa đông ấy cải đơm bông Anh đã gặp em giữa cánh đồng Hoa cải lung linh ngời mắt biếc Sắc vàng xao xuyến cả trời đông… Ngọn gió vô tình vuốt tóc bay Ôm choàng má đỏ ửng như say Hình em mây vẽ trong khung lạnh Xao xuyến cõi lòng mãi đến nay! Vườn cải giờ đây gió lạnh tràn Đêm trường thổn thức nhớ miên man Xa rồi kỷ niệm mùa đông lạnh Lởn vởn trong hồn những dấu than! Đông – Tác Giả Linh Vũ Gió Đông bắc lệch nghiêng bờ cỏ rối Em thẩn thờ chết lặng phía trời xa Hồn tương tự xây diệu ước la đà Bao hờn dỗi trĩu vai gầy bé bỏng Thời mực tím đọa đày tâm rét cóng Ngõ trường xưa gốc phượng vĩ trơ cành Ướp giọt chiều những kỷ niệm ngày xanh Đưa bẽn lẽn vào tàn thu lạnh giá Mơ ước đẹp vươn vào lòng biển cả Đem nghĩa nhân làm rạng rỡ đạo trời Viễn mộng cùn một chút bóng tàn hơi Tóc điểm bạc ta nghe mùa nhẹ bước Gió Mùa Về Ta Lại Thấy Bơ Vơ – Tác Giả Nguyễn Công Tậu Gió mùa về bên gác vắng cô đơn Cuốn những chiếc lá khô bay xạc xào giữa phố Mang nỗi nhớ khôn nguôi chất đầy con tim nhỏ Mỗi đợt gió về nỗi nhớ lại đầy thêm… Gió mùa về cứ khắc khoải mỗi đêm Giữa những nhớ thương đã bao ngày nén lại Nay lại cháy bùng lên, chẳng thể nào kìm mãi Nhớ thương và thương nhớ suốt đêm thâu… Gió mùa về rồi gió cuốn đi đâu? Bóng hình ai chập chờn trong những giấc mơ chẳng bao giờ trọn vẹn Ngỡ đã có thể nắm tay đi trên những con đường hò hẹn Nhưng giật mình mới biết… chỉ là mơ… Gió mùa về ta lại thấy bơ vơ Thấy lạnh hơn đôi bàn tay trong những ngày hoang hoải Đôi bàn tay vẫn đang chờ đợi mãi Để được nắm một bàn tay đang xa tận nơi nào… Gió mùa về ta lại nhớ biết bao… Gió Mùa Về – Tác Giả Hồng Giang Gió mùa về trời hôm nay lạnh đấy Ở nơi nào em có thấy cô đơn Có lẻ loi và có thấy tủi hờn Hình bóng ai vẫn chập chờn đâu đó Nghe đài báo hôm nay trời trở gió Anh thấy lo nơi đó có bình yên Có thấy vui hay nặng trĩu ưu phiền Trong cái rét triền miên chiều đông giá Anh biết vậy nhưng tại mình xa quá Đâu có gần để chia sẻ cùng em Những nhọc nhằn trong cuộc sống bon chen Những âu lo khát thèm vòng tay ấm Cuối đông rồi trời hôm nay rét đậm Mưa giăng ngang ướt đẫm buổi hoàng hôn Trong lòng anh bỗng chợt thấy bồn chồn Thấy lo lắng nhiều hơn về phương ấy Anh lại viết vần thơ thơ tình trên giấy Gửi về em… Bỏng giẫy… Buổi chiều đông! Status gió mùa về tâm trạng Status mùa đông buồn Thơ mùa đông buồn tâm trạng Thơ lục bát về mùa đông Câu nói về mùa đông buồn Ở trên là những bài thơ về gió mùa đông bắc hay được sưu tầm từ nhiều tác giả, hi vọng bạn sẽ tìm được những dòng cảm xúc và tâm trạng của bản thân qua từng câu thơ. Hàng ngày, vẫn có những bài thơ hay về tình yêu, cuộc sống được đăng trên danh mục thơ ngắn của hãy thường xuyên ghé thăm và xem những bài thơ mới nhất, chúc các bạn có những phút giây thư giãn bên những vầng thơ. Các Bạn Đang Xem Bài Viết 23+ Bài Thơ Gió Mùa Về Mang Theo Yêu Thương & Chênh Vênh Tại Danh Mục Thơ Buồn Về Tình Yêu của Blog Truy Cập Blog Thường Xuyên Để Xem Nhiều Bài Viết Mới Hàng Ngày Nhé! Bài Viết Liên Quan Thơ Tháng 6 – Những Bài Thơ Tình Tháng Sáu Cô Đơn & Buồn Thơ Tháng 5 – Tuyển Tập 15 Áng Thơ Tình Buồn Tháng Năm 35+ Bài Thơ Tháng 9 Bản Tình Ca Mùa Thu Buồn & Nỗi Nhớ 19+ Bài Thơ Thương Nhớ & Nỗi Nhớ Người Thương Da Diết Thơ Tháng 10 Đất Trời & Cỏ Cây Nghiêng Mình Đón Mùa Thu Tới 15+ Bài Thơ Đà Lạt Mưa Mang Tâm Trạng Buồn & Chênh Vênh 17+ Bài Thơ Tình Buồn Viết Về Hình Ảnh Con Tàu & Sân Ga Hay 15+ Bài Thơ Về Chiếc Lá Héo Úa & Rơi Rụng Buồn Tâm Trạng Home→Thơ Buồn → Thơ Khác → Thơ Mùa Đông→Thơ mùa đông gió bắc lại về Đêm qua gió bắc về Ào ào ngoài cửa sổ Gió lùa qua khe cửa Rung rung tấm rèm thưa Nằm suy nghĩ vẩn vơ Bồi hồi bao kỷ niệm Trong phòng hơi ớn lạnh Thao thức suốt đêm trường Lá khô rơi ngoài vườn Cây chuyển mình răng rắc Gặp gió mùa đông bắc Nhớ mùa đông năm xưa Một tiêng chim vu vơ Trong đêm khuya quạnh quẽ Tiếng lá rơi khe khẽ Báo hiệu thu đang tàn Nỗi nhớ cứ ngập tràn Quê nhà xa tit tắp Bao kỷ niệm đầy ắp Những năm dài tuổi thơ. Minh gương Nguyễn Mời bạn xem thêm Anh vẫn yêu em, yêu nhiều lắm Ghen ư,có phải tôi ghen? Giao lưu Thơ 20-11 viết về Nghề giáo, Thầy cô, Mái trường,.. Tháng năm rực trời hoa phượng đỏ Cuộc đời Chiều thu Người lái đò Navigation Những Bài Thơ Về Gió Mùa Đông Bắc Hay Nhất! Thơ gió mùa về là những tâm trạng, cảm xúc của hầu hết mọi người khi tiết trời bắt đầu se lạnh, mây trời xám xịt và một bầu không khí ảm đạm khắp ngõ nhỏ. Gió mùa đông bắc qua từng bài thơ là sự mộc mạc, bình dị và cổ kính. Chính vì cái tiết trời gió mùa đông bắc ấy làm cho chúng ta sống chậm lại, cơn gió đìu hiu không khác nào lời ru dìu dặt nỗi nhớ, đêm đen và những kỷ niệm, yên bình. Khi mùa đông đến, cũng mang theo những điều tuyệt vời, bạn có thể thưởng thức những món ăn đặc sản của mùa đông, hay khoác lên mình những chiếc áo phao dày bịch, những chiếc áo dạ ngắn. Và khi mùa đông đến, những tâm hồn lặng lẽ tìm đến những bài thơ về gió mùa đông bắc để cảm nhận sâu sắc hơn cái se lanh, rét buốt, và nét đẹp rất riêng của mùa đông mà khiến người ta mê mẫn. Gió Mùa Đông Bắc Về – Tác Giả Băng Hạ Bỗng nghe tiếng gió rít gào Từng cơn gió giật đón chào đông sang Mưa rơi rót xuống nhịp nhàng Ngày nhanh trở lạnh trời mang sương mù Nào đâu như những ngày thu Gió mùa đông bắc vù vù cắt da Tái tê cất bước đường xa Ngược chiều rát mặt quê nhà hôm nao Áo bông mẹ nhắc mặc vào Run run ngày lạnh nước trào mắt cay… Gió mùa gào thét mê say Muôn đời vẫn chẳng đổi thay thâm trầm Có khi giận giữ ầm ầm Kế bên mưa lớn như ngầm đua chen Những khi chốt cửa cài then Gió không vào được bao phen hãi hùng Đập cho cửa phải mở tung Đập cho giá lạnh thổi bùng nơi nơi Ngày đông gió thích trò chơi Lật xoay tàu lá tả tơi tan tành… Gió mùa và những khô hanh Khi cây cối đã trơ cành xác xơ Mùa đông lạnh đến bất ngờ Chẳng quen báo trước tình cờ ghé qua Đan tay buông tiếng xuýt xoa Cuộc đời mãi đẹp nở hoa vui cười Mùa đông mùa những kẻ lười Trong chăn nghe gió trong người xốn xang Đông về với tiếng ca vang Gió từ đông bắc mênh mang tâm hồn… Gió Mùa Về – Tác Giả Phượng Ớt Gió mùa về rồi anh biết không? Mình em đi ngoài phố lúc tan tầm Đôi khi thấy cần một bàn tay ấm Xua tan đi chút giá lạnh đầu đông. Gió mùa về sao em cứ ngóng trông? Mong đôi ta sẽ yêu nhau lần nữa Để không còn là tình chia hai nửa Sẽ yêu thương như thưở mới ban đầu. Gió mùa về rồi em phải đợi bao lâu? Để anh sẽ ở cạnh bên em mãi Để em biết con tim thôi khờ dại Để em biết rằng gió mùa về ta lạc mất nhau. Gió Mùa Về – Tác Giả Lãng Khách Gió mùa về, đông ấy… lạnh không em? Anh nhìn lên thấy bầu trời ảm đạm Bỗng chạnh lòng cơn mưa phùn giữa tháng Phố Sài Gòn da diết chiều riêng anh… Gió ùa về cuốn chiếc lá mỏng manh Tháng mười một rơi nhanh vào nỗi nhớ Dường như xa, rất xa rồi em nhở? Đâu ai ngờ yêu thế cũng chia phôi Tình vẫn ấm như ngày nào đấy thôi Sâu trong tim của người còn cất giữ Giữa Sài Gòn lang thang tìm quá khứ Anh nhận ra thiếu đợt gió mùa về. Gió Mùa Về – Tác Giả Thùy Nga Đông nay chẳng có gió mùa Những cơn mưa nhỏ thưa lưa mỗi chiều Lạnh à? thế có bao nhiêu Nghĩ về ngày ấy bao điều nhớ mong Cuối tuần vào Gác lông bông Thấy thơ mới viết vài dòng nghĩ suy Chuyện xưa, nhớ có được gì? Góc tim ở đó thôi thì cất sâu Những ngày buồn bã màu nâu Cười lên như thể biến sầu thành vui Tương lai vẫn đợi sáng ngời Chuyện xưa kỉ niệm một thời vu vơ Không quên kỉ niệm bao giờ Chỉ là chớ có vẩn vơ buồn rầu Nhớ, sầu, sẽ chỉ là sầu Hướng về phía trước, bởi rầu-nghĩa chi? Trẻ người non dạ nghĩ suy Có gì không phải hãy vì bỏ qua Dòng sông, gấp khúc-mượt mà Huống gì cuộc sống, ấy là lẽ nhiên Bớt đi một chút muộn phiền Cười lên, sẽ nhận bao niềm yêu thương Gió Mùa Về! – Tác Giả Mai Vàng Gió mùa về kèm theo những cơn mưa Đông rét mướt khiến tim mình buốt giá Con phố xưa vẫn đông người hối hả Nhưng sao lòng mình lại cảm thấy đơn côi Gió mùa về tôi vẫn một mình tôi Tự khoác chiếc khăn giữ cho mình thật ấm Xỏ đôi giày và đeo găng tay cẩn thận Rồi mạnh mẽ bước đi mặc cho gió thốc vào người Gió mùa về vẫn phải gắng gồng thôi Sắp hết năm mà công việc vẫn bộn bề nhiều quá! Còn sức đâu mà than phiền vất vả Ráng phải chăm làm bỏ mặc sự cô đơn Gió mùa về cũng kệ gió mùa thôi Dẫu người ta có đôi thì mình vẫn phải tự tin vào độc thân kiêu hãnh Luôn ngẩng cao đầu và không bao giờ né tránh Những khó khăn đến đâu rồi cũng hóa tầm thường. Giao Mùa Xuân Hạ – Tác Giả Nguyễn Văn Pứ Chớp giông xé toạc áo trời Gió lay cành Gạo hoa rơi đỏ đường Xuân tàn có chút vấn vương Nhưng đành dọn lối để nhường Hạ sang Mây che làm nắng mơ màng Hoa Xoan rụng xuống màu loang tím chiều Mưa phùn dứt chuỗi phiêu diêu Gió mùa Đông Bắc như diều đứt dây Hồ ao nước đã dâng đầy Búp Sen lấp ló làm say nắng hồng Giao mùa rộn tiếng mưa giông Cây vườn hể hả lúa đồng tươi xanh Trái non cựa quậy trên cành Chờ ngày chin mọng tặng anh với nàng Đón Hè áo lụa mỏng tang Gió Nồm phất phới em càng đáng yêu Hoa Xuân đến độ tiêu điều Có bao đóa rụng bấy nhiêu trái lành Bốn mùa đều có cây xanh Hương thơm vị ngọt để dành cho ta Mùa Gió – Tác Giả Lưu Quang Vũ Biết chăng em đã sang mùa gió lộng Bốn hướng trở mình lạnh chuyển không gian Những lá lớn của mùa hè đã rụng Chụm nhau xạc xào trên bãi tối mênh mang. Giấc mơ lạ về theo cơn gió lạ Cơn gió quen thầm thĩ giấc mơ quen Cầm tay nhau run rẩy cả trời đêm Trong mắt ướt một vì sao thoáng hiện. Em có thấy những hồ xa vụt biến Những con đường, những nhà cửa rung rinh Em có nghe đất trời đang náo động Như tình em nổi gió giữa hồn anh. Đi Tìm Mùa Đông – Tác Giả Sinh Hoàng Đi tìm mùa đông giữa lạnh lùng! Tìm trong giá buốt ngập không trung Tìm trong chiếc lá khô vụn vỡ Tìm giữa trời mây xám mịt mùng Tôi mãi đi tìm dấu mùa đông Chim di mõi cánh bạt phiêu bồng Gió mùa đông bắc về hoang lạnh Chiều buồn sương khói tỏa trên sông Tìm dấu mùa đông cánh buồm xa Ẩn hiện trong sương trắng nhạt nhòa Ngược nước con thuyền xa bến lạnh Một dòng sông chia mấy ngã ba Bao giờ trở lại được mùa đông Nâng nhẹ tay ai sưởi bếp hồng Chăn đôi ấp ủ nồng hơi ấm Đêm dài xua giá lạnh phòng không Thôi đã xa rồi, xa mùa đông! Người ấy phương trời có lạnh không?! Nơi đây cả bốn mùa hoang lạnh Chẳng phải mùa đông cũng lạnh lùng Mùa Trở Gió – Tác Giả Hằng Nga Em thấy mình dại khờ Em thấy mình ngẩn ngơ Người đi còn mong nhớ Đông về rồi chơ vơ. Hàng cây cũng xác xơ Hanh hao từng góc phố Người đi rồi còn ngỡ Mình duyên nợ gì nhau. Thời gian cứ qua mau Sao mình em đứng lại Người đi rồi đi mãi Giờ em ngại yêu thương. Giờ nơi cuối con đường Còn mình em lẻ bước Giờ em chỉ thầm ước Giá trước mình không quen. Thì chỉ có mình em Buồn đau đâu tìm tới. Người đi cứ đi vội Tới hạnh phúc xa xăm Em ở lại lạnh căm Trông mùa về trở gió. Gió Mùa Về Mình Lạc Mất Nhau – Tác Giả Thu Hà Gió mùa về lại lất phất từng cơn Em đứng tựa mình bên khung ô cửa sổ Mắt đượm buồn nhìn ra con phố Phố vắng tênh phố cũng nhạt nhòa Gió mùa về làm rơi rớt cánh hoa Đang xuân thì nay phải về lòng đất Có phải chăng con phố này chưa đủ chật Em với anh không chạm mặt bao giờ Gió mùa về lòng bỗng thấy bơ vơ Thấy nhớ nhung một người nào đó Nhớ một người mà em đã – từng hiểu rõ Nay sao nghĩ về thấy khóe mắt cay cay Gió mùa về làm em thấy mình say Đã có men đâu sao mà không tỉnh Chắc giờ này anh đang bận yêu đang bận còn toan tính Anh đã quên rồi người con gái từng yêu. Đông Đến Thật Rồi – Tác Giả Nguyễn Nguyên Đông về thả nụ hôn đầu Gió mùa se lạnh để nhau nhớ nhiều Gặp đây ngắn ngủi bao nhiêu Mặt Trời xuống núi ráng chiều đâu buông Xa xôi biết mấy cung đường Trong lòng say đắm nhìn sương xuống dần Đâu đây vọng tiếng chuông ngân Gặp nhau sao cứ tần ngần phải xa Nụ hôn sao thấy mặn mà Gió mùa Đông Bắc để ta chạnh lòng Rét về luồn lách khe phòng Buông rèm mà cứ nhớ mong dạt dào Em ơi! giữ nhé má đào Anh về mình lại khát khao nụ tình Đông Đã Về – Tác Giả Đào Văn Cứu Gió trở mùa rồi đấy biết chưa em Từng cơn lạnh qua rèm khua giấc ngủ Anh lại nhớ những ngày mùa đông cũ Ta mơ màng tinh tú khoảng trời xa Ngồi bên em cổ tay trắng ngọc ngà Anh thấy cả sao sa vào ánh mắt Vầng trăng sáng nhuộm vàng hai khuôn mặt Con tim hồng se sắt nhịp yêu thương Vuốt tóc ai xoà trên má đỏ hường Lòng ngây ngất mùi hương thơm vừa gội Anh khen đẹp em ngượng ngùng bối rối Hai đứa mình nóng hổi nụ hôn trao Chẳng thể quên những ngày tháng ngọt ngào Thật hạnh phúc xôn xao từng hoài niệm Ngồi sít lại trong vòng tay âu yếm Đông trở mùa màu nhiệm nối tơ duyên Gió Chuyển Mùa – Tác Giả Hạnh Trần Mùa rét đã về trên quê em đó Gió nhẹ đẩy thêm sương lạnh đêm đông Em giờ đây đâu còn đôi má hồng Giá rét đã làm làn da kia thô nhám Bàn tay giờ cũng thêm chai sạm Không còn ấm như thời em niên thiếu Giữa mùa đông hắt hiu tia nắng chiếu Níu giữ phần nào hơi ấm cuối mùa thu Nhắc Em – Tác Giả Phạm Tường Tri Đông đã về gió mưa lạnh đấy Trước cửa nhà anh, run rẩy cây bàng Lá quắt queo vì cơn gió đông sang Em có biết giờ đang mùa đông lạnh Ngoài trời đêm có chút gì hiu quạnh Cột điện chơ vơ đứng cạnh sân trường Cố gắng tìm bóng ai đó trong sương Chẳng có người đèn đường đành chong mắt Mưa lạnh bay làm màn đêm chóng mặt Gió thổi kín đường chẳng gặp xe qua Căn gác nào còn vọng chút ngân nga Khúc dương cầm hóa ra gió thổi Gió mưa về ngã tư buồn không chịu nổi Cũng co ô đèn chấp chới màu vàng Em dấu yêu đâu biết đông sang Cứ nhởn nhơ không chịu quàng khăn ấm Gió khôn lắm chúng lùa qua hơi ẩm Khiến tay em chợt thấm lạnh đầu mùa Môi hết hồng má lấm tấm hạt mưa Khép chặt cửa kẻo gió lùa em nhá Đổi Mùa – Tác Giả Xuân Huy Thời tiết năm nay đến lạ lùng Giữa mùa đông bắc, nắng như nung Gió đông lồng lộn trên hồ biếc Gió bấc xanh xao đến thẹn thùng Quần lửng anh phô người giữa phố Váy đầm em khoe dáng eo lưng Ô hay! Trời cũng thay thời cuộc Cảnh vật theo người mốt tứ tung Chớm Đông – Tác Giả Oanh Bùi Gió bắc đã về trong sáng nay Mang theo hơi lạnh mưa bay bay Ngoài kia cô bé ngắm mê say Mùa đông đang tới rung lá bay Tưởng nhớ ngày xưa trời cũng vậy Mơ màng ngắm cảnh thấy hay hay Thắm thoắt thoi đưa cho đến nay Bao mùa thay lá gió heo may! Gió Mùa Về Bỗng Thấy Chênh Vênh – Tác Giả Tuyết Mai Gió mùa về bỗng lại thấy chênh vênh, Thêm đông nữa lại cô đơn một lối, Phố chiều mưa con đường xa thăm thẳm, Lạc bước tìm một hơi ấm bàn tay… Gió mùa về làm lạnh buốt chiều nay, Tại mưa bay hay tại lòng cô độc? Chốn đông người mà thấy sao xa lạ, Rượt đuổi tìm không thấy nổi bờ vai… Gió mùa về đuổi ánh nắng ban mai, Xua mây xanh về phương trời xa thẳm, Thổi sương mù tô màu thêm ảm đạm, Khiến đất trời hiu hắt nỗi chơi vơi. Gió mùa về phố xá cũng buồn lơi Chiều nay ai đem niềm tin vò nát? Rồi ném vào cõi mơ hồ vô định Để nó hóa thành lạnh lẽo cô đơn… Gió Mùa Về Anh Lỡ Hẹn Mùa Thu – Tác Giả Thu Hằng Lại một lần anh nỡ hẹn với mùa thu Mùa gió heo may mơ màng khe khẽ thổi Em có lạnh không, những hôm nào về tối? Vẫn chỉ một mình sao cố chấp chối từ anh. Lại một lần anh thấy quá mong manh Nhìn em quay đi, rất gần thôi, ngay cạnh Cơn mưa sớm vô tình chưa kịp tạnh Chẳng nói câu gì, tâm trí rối quẩn quanh. Lại một lần phải xét lại chính anh Sao cứ để tuổi xanh trôi mãi thế Anh vẫn chờ em biết đâu rồi có thể Tay đan tay hai đứa một câu thề. Gió Mùa Đông Bắc – Tác Giả Sông Quê Trời giữa hạ nổi gió mùa Đông Bắc Mưa nhạt nhòa giăng mắc khắp mọi nơi Mây xám đen u ám cả khung trời Chim mỏi cánh tìm về nơi tổ ấm Cây phượng vĩ đứng ven đường ướt đẫm Cánh rụng buồn nhớ lắm tuổi mộng xưa Kỷ niệm yêu gói sao hết cho vừa Xa mấy nẻo anh chưa về bến cũ Trời trở gió cánh hoa tàn héo rủ Mối tình đầu ấp ủ trái tim si Bắc lạnh sang nghe mưa hát thầm thì Gió thổi mạnh đôi khi luồn đám lá Sao chẳng hiểu giữa dòng người xa lạ Em dõi tìm nhớ quá dấu yêu ơi Anh nơi đâu ở phía ấy cuối trời Mùa trở gió chiều vơi mưa ngập lối Nỗi Nhớ Mùa Đông – Tác Giả Nguyễn Văn Pứ Gió mùa đông bắc mạnh dần lên Mưa bụi mờ giăng nuốt ánh đèn Cây cối già nua trần trụi lá Gió lùa khí lạnh ngủ không yên Nhớ mùa đông ấy cải đơm bông Anh đã gặp em giữa cánh đồng Hoa cải lung linh ngời mắt biếc Sắc vàng xao xuyến cả trời đông… Ngọn gió vô tình vuốt tóc bay Ôm choàng má đỏ ửng như say Hình em mây vẽ trong khung lạnh Xao xuyến cõi lòng mãi đến nay! Vườn cải giờ đây gió lạnh tràn Đêm trường thổn thức nhớ miên man Xa rồi kỷ niệm mùa đông lạnh Lởn vởn trong hồn những dấu than! Đông – Tác Giả Linh Vũ Gió Đông bắc lệch nghiêng bờ cỏ rối Em thẩn thờ chết lặng phía trời xa Hồn tương tự xây diệu ước la đà Bao hờn dỗi trĩu vai gầy bé bỏng Thời mực tím đọa đày tâm rét cóng Ngõ trường xưa gốc phượng vĩ trơ cành Ướp giọt chiều những kỷ niệm ngày xanh Đưa bẽn lẽn vào tàn thu lạnh giá Mơ ước đẹp vươn vào lòng biển cả Đem nghĩa nhân làm rạng rỡ đạo trời Viễn mộng cùn một chút bóng tàn hơi Tóc điểm bạc ta nghe mùa nhẹ bước Gió Mùa Về Ta Lại Thấy Bơ Vơ – Tác Giả Nguyễn Công Tậu Gió mùa về bên gác vắng cô đơn Cuốn những chiếc lá khô bay xạc xào giữa phố Mang nỗi nhớ khôn nguôi chất đầy con tim nhỏ Mỗi đợt gió về nỗi nhớ lại đầy thêm… Gió mùa về cứ khắc khoải mỗi đêm Giữa những nhớ thương đã bao ngày nén lại Nay lại cháy bùng lên, chẳng thể nào kìm mãi Nhớ thương và thương nhớ suốt đêm thâu… Gió mùa về rồi gió cuốn đi đâu? Bóng hình ai chập chờn trong những giấc mơ chẳng bao giờ trọn vẹn Ngỡ đã có thể nắm tay đi trên những con đường hò hẹn Nhưng giật mình mới biết… chỉ là mơ… Gió mùa về ta lại thấy bơ vơ Thấy lạnh hơn đôi bàn tay trong những ngày hoang hoải Đôi bàn tay vẫn đang chờ đợi mãi Để được nắm một bàn tay đang xa tận nơi nào… Gió mùa về ta lại nhớ biết bao… Gió Mùa Về – Tác Giả Hồng Giang Gió mùa về trời hôm nay lạnh đấy Ở nơi nào em có thấy cô đơn Có lẻ loi và có thấy tủi hờn Hình bóng ai vẫn chập chờn đâu đó Nghe đài báo hôm nay trời trở gió Anh thấy lo nơi đó có bình yên Có thấy vui hay nặng trĩu ưu phiền Trong cái rét triền miên chiều đông giá Anh biết vậy nhưng tại mình xa quá Đâu có gần để chia sẻ cùng em Những nhọc nhằn trong cuộc sống bon chen Những âu lo khát thèm vòng tay ấm Cuối đông rồi trời hôm nay rét đậm Mưa giăng ngang ướt đẫm buổi hoàng hôn Trong lòng anh bỗng chợt thấy bồn chồn Thấy lo lắng nhiều hơn về phương ấy Anh lại viết vần thơ thơ tình trên giấy Gửi về em… Bỏng giẫy… Buổi chiều đông! Ở trên là những bài thơ về gió mùa đông bắc hay được sưu tầm từ nhiều tác giả, hi vọng bạn sẽ tìm được những dòng cảm xúc và tâm trạng của bản thân qua từng câu thơ. Hàng ngày, vẫn có những bài thơ hay về tình yêu, cuộc sống được đăng trên danh mục thơ ngắn của hãy thường xuyên ghé thăm và xem những bài thơ mới nhất, chúc các bạn có những phút giây thư giãn bên những vầng thơ. Những Bài Thơ Về Gió Mùa Đông Bắc Hay Nhất! Thơ gió mùa về là những tâm trạng, cảm xúc của hầu hết mọi người khi tiết trời bắt đầu se lạnh, mây trời xám xịt và một bầu không khí ảm đạm khắp ngõ nhỏ. Gió mùa đông bắc qua từng bài thơ là sự mộc mạc, bình dị và cổ kính. Chính vì cái tiết trời gió mùa đông bắc ấy làm cho chúng ta sống chậm lại, cơn gió đìu hiu không khác nào lời ru dìu dặt nỗi nhớ, đêm đen và những kỷ niệm, yên bình. Khi mùa đông đến, cũng mang theo những điều tuyệt vời, bạn có thể thưởng thức những món ăn đặc sản của mùa đông, hay khoác lên mình những chiếc áo phao dày bịch, những chiếc áo dạ ngắn. Và khi mùa đông đến, những tâm hồn lặng lẽ tìm đến những bài thơ về gió mùa đông bắc để cảm nhận sâu sắc hơn cái se lanh, rét buốt, và nét đẹp rất riêng của mùa đông mà khiến người ta mê mẫn. Gió Mùa Đông Bắc Về – Tác Giả Băng Hạ Bỗng nghe tiếng gió rít gào Từng cơn gió giật đón chào đông sang Mưa rơi rót xuống nhịp nhàng Ngày nhanh trở lạnh trời mang sương mù Nào đâu như những ngày thu Gió mùa đông bắc vù vù cắt da Tái tê cất bước đường xa Ngược chiều rát mặt quê nhà hôm nao Áo bông mẹ nhắc mặc vào Run run ngày lạnh nước trào mắt cay… Gió mùa gào thét mê say Muôn đời vẫn chẳng đổi thay thâm trầm Có khi giận giữ ầm ầm Kế bên mưa lớn như ngầm đua chen Những khi chốt cửa cài then Gió không vào được bao phen hãi hùng Đập cho cửa phải mở tung Đập cho giá lạnh thổi bùng nơi nơi Ngày đông gió thích trò chơi Lật xoay tàu lá tả tơi tan tành… Gió mùa và những khô hanh Khi cây cối đã trơ cành xác xơ Mùa đông lạnh đến bất ngờ Chẳng quen báo trước tình cờ ghé qua Đan tay buông tiếng xuýt xoa Cuộc đời mãi đẹp nở hoa vui cười Mùa đông mùa những kẻ lười Trong chăn nghe gió trong người xốn xang Đông về với tiếng ca vang Gió từ đông bắc mênh mang tâm hồn… Gió Mùa Về – Tác Giả Phượng Ớt Gió mùa về rồi anh biết không? Mình em đi ngoài phố lúc tan tầm Đôi khi thấy cần một bàn tay ấm Xua tan đi chút giá lạnh đầu đông. Gió mùa về sao em cứ ngóng trông? Mong đôi ta sẽ yêu nhau lần nữa Để không còn là tình chia hai nửa Sẽ yêu thương như thưở mới ban đầu. Gió mùa về rồi em phải đợi bao lâu? Để anh sẽ ở cạnh bên em mãi Để em biết con tim thôi khờ dại Để em biết rằng gió mùa về ta lạc mất nhau. Gió Mùa Về – Tác Giả Lãng Khách Gió mùa về, đông ấy… lạnh không em? Anh nhìn lên thấy bầu trời ảm đạm Bỗng chạnh lòng cơn mưa phùn giữa tháng Phố Sài Gòn da diết chiều riêng anh… Gió ùa về cuốn chiếc lá mỏng manh Tháng mười một rơi nhanh vào nỗi nhớ Dường như xa, rất xa rồi em nhở? Đâu ai ngờ yêu thế cũng chia phôi Tình vẫn ấm như ngày nào đấy thôi Sâu trong tim của người còn cất giữ Giữa Sài Gòn lang thang tìm quá khứ Anh nhận ra thiếu đợt gió mùa về. Gió Mùa Về – Tác Giả Thùy Nga Đông nay chẳng có gió mùa Những cơn mưa nhỏ thưa lưa mỗi chiều Lạnh à? thế có bao nhiêu Nghĩ về ngày ấy bao điều nhớ mong Cuối tuần vào Gác lông bông Thấy thơ mới viết vài dòng nghĩ suy Chuyện xưa, nhớ có được gì? Góc tim ở đó thôi thì cất sâu Những ngày buồn bã màu nâu Cười lên như thể biến sầu thành vui Tương lai vẫn đợi sáng ngời Chuyện xưa kỉ niệm một thời vu vơ Không quên kỉ niệm bao giờ Chỉ là chớ có vẩn vơ buồn rầu Nhớ, sầu, sẽ chỉ là sầu Hướng về phía trước, bởi rầu-nghĩa chi? Trẻ người non dạ nghĩ suy Có gì không phải hãy vì bỏ qua Dòng sông, gấp khúc-mượt mà Huống gì cuộc sống, ấy là lẽ nhiên Bớt đi một chút muộn phiền Cười lên, sẽ nhận bao niềm yêu thương Gió Mùa Về! – Tác Giả Mai Vàng Gió mùa về kèm theo những cơn mưa Đông rét mướt khiến tim mình buốt giá Con phố xưa vẫn đông người hối hả Nhưng sao lòng mình lại cảm thấy đơn côi Gió mùa về tôi vẫn một mình tôi Tự khoác chiếc khăn giữ cho mình thật ấm Xỏ đôi giày và đeo găng tay cẩn thận Rồi mạnh mẽ bước đi mặc cho gió thốc vào người Gió mùa về vẫn phải gắng gồng thôi Sắp hết năm mà công việc vẫn bộn bề nhiều quá! Còn sức đâu mà than phiền vất vả Ráng phải chăm làm bỏ mặc sự cô đơn Gió mùa về cũng kệ gió mùa thôi Dẫu người ta có đôi thì mình vẫn phải tự tin vào độc thân kiêu hãnh Luôn ngẩng cao đầu và không bao giờ né tránh Những khó khăn đến đâu rồi cũng hóa tầm thường. Giao Mùa Xuân Hạ – Tác Giả Nguyễn Văn Pứ Chớp giông xé toạc áo trời Gió lay cành Gạo hoa rơi đỏ đường Xuân tàn có chút vấn vương Nhưng đành dọn lối để nhường Hạ sang Mây che làm nắng mơ màng Hoa Xoan rụng xuống màu loang tím chiều Mưa phùn dứt chuỗi phiêu diêu Gió mùa Đông Bắc như diều đứt dây Hồ ao nước đã dâng đầy Búp Sen lấp ló làm say nắng hồng Giao mùa rộn tiếng mưa giông Cây vườn hể hả lúa đồng tươi xanh Trái non cựa quậy trên cành Chờ ngày chin mọng tặng anh với nàng Đón Hè áo lụa mỏng tang Gió Nồm phất phới em càng đáng yêu Hoa Xuân đến độ tiêu điều Có bao đóa rụng bấy nhiêu trái lành Bốn mùa đều có cây xanh Hương thơm vị ngọt để dành cho ta Mùa Gió – Tác Giả Lưu Quang Vũ Biết chăng em đã sang mùa gió lộng Bốn hướng trở mình lạnh chuyển không gian Những lá lớn của mùa hè đã rụng Chụm nhau xạc xào trên bãi tối mênh mang. Giấc mơ lạ về theo cơn gió lạ Cơn gió quen thầm thĩ giấc mơ quen Cầm tay nhau run rẩy cả trời đêm Trong mắt ướt một vì sao thoáng hiện. Em có thấy những hồ xa vụt biến Những con đường, những nhà cửa rung rinh Em có nghe đất trời đang náo động Như tình em nổi gió giữa hồn anh. Đi Tìm Mùa Đông – Tác Giả Sinh Hoàng Đi tìm mùa đông giữa lạnh lùng! Tìm trong giá buốt ngập không trung Tìm trong chiếc lá khô vụn vỡ Tìm giữa trời mây xám mịt mùng Tôi mãi đi tìm dấu mùa đông Chim di mõi cánh bạt phiêu bồng Gió mùa đông bắc về hoang lạnh Chiều buồn sương khói tỏa trên sông Tìm dấu mùa đông cánh buồm xa Ẩn hiện trong sương trắng nhạt nhòa Ngược nước con thuyền xa bến lạnh Một dòng sông chia mấy ngã ba Bao giờ trở lại được mùa đông Nâng nhẹ tay ai sưởi bếp hồng Chăn đôi ấp ủ nồng hơi ấm Đêm dài xua giá lạnh phòng không Thôi đã xa rồi, xa mùa đông! Người ấy phương trời có lạnh không?! Nơi đây cả bốn mùa hoang lạnh Chẳng phải mùa đông cũng lạnh lùng Mùa Trở Gió – Tác Giả Hằng Nga Em thấy mình dại khờ Em thấy mình ngẩn ngơ Người đi còn mong nhớ Đông về rồi chơ vơ. Hàng cây cũng xác xơ Hanh hao từng góc phố Người đi rồi còn ngỡ Mình duyên nợ gì nhau. Thời gian cứ qua mau Sao mình em đứng lại Người đi rồi đi mãi Giờ em ngại yêu thương. Giờ nơi cuối con đường Còn mình em lẻ bước Giờ em chỉ thầm ước Giá trước mình không quen. Thì chỉ có mình em Buồn đau đâu tìm tới. Người đi cứ đi vội Tới hạnh phúc xa xăm Em ở lại lạnh căm Trông mùa về trở gió. Gió Mùa Về Mình Lạc Mất Nhau – Tác Giả Thu Hà Gió mùa về lại lất phất từng cơn Em đứng tựa mình bên khung ô cửa sổ Mắt đượm buồn nhìn ra con phố Phố vắng tênh phố cũng nhạt nhòa Gió mùa về làm rơi rớt cánh hoa Đang xuân thì nay phải về lòng đất Có phải chăng con phố này chưa đủ chật Em với anh không chạm mặt bao giờ Gió mùa về lòng bỗng thấy bơ vơ Thấy nhớ nhung một người nào đó Nhớ một người mà em đã – từng hiểu rõ Nay sao nghĩ về thấy khóe mắt cay cay Gió mùa về làm em thấy mình say Đã có men đâu sao mà không tỉnh Chắc giờ này anh đang bận yêu đang bận còn toan tính Anh đã quên rồi người con gái từng yêu. Đông Đến Thật Rồi – Tác Giả Nguyễn Nguyên Đông về thả nụ hôn đầu Gió mùa se lạnh để nhau nhớ nhiều Gặp đây ngắn ngủi bao nhiêu Mặt Trời xuống núi ráng chiều đâu buông Xa xôi biết mấy cung đường Trong lòng say đắm nhìn sương xuống dần Đâu đây vọng tiếng chuông ngân Gặp nhau sao cứ tần ngần phải xa Nụ hôn sao thấy mặn mà Gió mùa Đông Bắc để ta chạnh lòng Rét về luồn lách khe phòng Buông rèm mà cứ nhớ mong dạt dào Em ơi! giữ nhé má đào Anh về mình lại khát khao nụ tình Đông Đã Về – Tác Giả Đào Văn Cứu Gió trở mùa rồi đấy biết chưa em Từng cơn lạnh qua rèm khua giấc ngủ Anh lại nhớ những ngày mùa đông cũ Ta mơ màng tinh tú khoảng trời xa Ngồi bên em cổ tay trắng ngọc ngà Anh thấy cả sao sa vào ánh mắt Vầng trăng sáng nhuộm vàng hai khuôn mặt Con tim hồng se sắt nhịp yêu thương Vuốt tóc ai xoà trên má đỏ hường Lòng ngây ngất mùi hương thơm vừa gội Anh khen đẹp em ngượng ngùng bối rối Hai đứa mình nóng hổi nụ hôn trao Chẳng thể quên những ngày tháng ngọt ngào Thật hạnh phúc xôn xao từng hoài niệm Ngồi sít lại trong vòng tay âu yếm Đông trở mùa màu nhiệm nối tơ duyên Gió Chuyển Mùa – Tác Giả Hạnh Trần Mùa rét đã về trên quê em đó Gió nhẹ đẩy thêm sương lạnh đêm đông Em giờ đây đâu còn đôi má hồng Giá rét đã làm làn da kia thô nhám Bàn tay giờ cũng thêm chai sạm Không còn ấm như thời em niên thiếu Giữa mùa đông hắt hiu tia nắng chiếu Níu giữ phần nào hơi ấm cuối mùa thu Nhắc Em – Tác Giả Phạm Tường Tri Đông đã về gió mưa lạnh đấy Trước cửa nhà anh, run rẩy cây bàng Lá quắt queo vì cơn gió đông sang Em có biết giờ đang mùa đông lạnh Ngoài trời đêm có chút gì hiu quạnh Cột điện chơ vơ đứng cạnh sân trường Cố gắng tìm bóng ai đó trong sương Chẳng có người đèn đường đành chong mắt Mưa lạnh bay làm màn đêm chóng mặt Gió thổi kín đường chẳng gặp xe qua Căn gác nào còn vọng chút ngân nga Khúc dương cầm hóa ra gió thổi Gió mưa về ngã tư buồn không chịu nổi Cũng co ô đèn chấp chới màu vàng Em dấu yêu đâu biết đông sang Cứ nhởn nhơ không chịu quàng khăn ấm Gió khôn lắm chúng lùa qua hơi ẩm Khiến tay em chợt thấm lạnh đầu mùa Môi hết hồng má lấm tấm hạt mưa Khép chặt cửa kẻo gió lùa em nhá Đổi Mùa – Tác Giả Xuân Huy Thời tiết năm nay đến lạ lùng Giữa mùa đông bắc, nắng như nung Gió đông lồng lộn trên hồ biếc Gió bấc xanh xao đến thẹn thùng Quần lửng anh phô người giữa phố Váy đầm em khoe dáng eo lưng Ô hay! Trời cũng thay thời cuộc Cảnh vật theo người mốt tứ tung Chớm Đông – Tác Giả Oanh Bùi Gió bắc đã về trong sáng nay Mang theo hơi lạnh mưa bay bay Ngoài kia cô bé ngắm mê say Mùa đông đang tới rung lá bay Tưởng nhớ ngày xưa trời cũng vậy Mơ màng ngắm cảnh thấy hay hay Thắm thoắt thoi đưa cho đến nay Bao mùa thay lá gió heo may! Gió Mùa Về Bỗng Thấy Chênh Vênh – Tác Giả Tuyết Mai Gió mùa về bỗng lại thấy chênh vênh, Thêm đông nữa lại cô đơn một lối, Phố chiều mưa con đường xa thăm thẳm, Lạc bước tìm một hơi ấm bàn tay… Gió mùa về làm lạnh buốt chiều nay, Tại mưa bay hay tại lòng cô độc? Chốn đông người mà thấy sao xa lạ, Rượt đuổi tìm không thấy nổi bờ vai… Gió mùa về đuổi ánh nắng ban mai, Xua mây xanh về phương trời xa thẳm, Thổi sương mù tô màu thêm ảm đạm, Khiến đất trời hiu hắt nỗi chơi vơi. Gió mùa về phố xá cũng buồn lơi Chiều nay ai đem niềm tin vò nát? Rồi ném vào cõi mơ hồ vô định Để nó hóa thành lạnh lẽo cô đơn… Gió Mùa Về Anh Lỡ Hẹn Mùa Thu – Tác Giả Thu Hằng Lại một lần anh nỡ hẹn với mùa thu Mùa gió heo may mơ màng khe khẽ thổi Em có lạnh không, những hôm nào về tối? Vẫn chỉ một mình sao cố chấp chối từ anh. Lại một lần anh thấy quá mong manh Nhìn em quay đi, rất gần thôi, ngay cạnh Cơn mưa sớm vô tình chưa kịp tạnh Chẳng nói câu gì, tâm trí rối quẩn quanh. Lại một lần phải xét lại chính anh Sao cứ để tuổi xanh trôi mãi thế Anh vẫn chờ em biết đâu rồi có thể Tay đan tay hai đứa một câu thề. Gió Mùa Đông Bắc – Tác Giả Sông Quê Trời giữa hạ nổi gió mùa Đông Bắc Mưa nhạt nhòa giăng mắc khắp mọi nơi Mây xám đen u ám cả khung trời Chim mỏi cánh tìm về nơi tổ ấm Cây phượng vĩ đứng ven đường ướt đẫm Cánh rụng buồn nhớ lắm tuổi mộng xưa Kỷ niệm yêu gói sao hết cho vừa Xa mấy nẻo anh chưa về bến cũ Trời trở gió cánh hoa tàn héo rủ Mối tình đầu ấp ủ trái tim si Bắc lạnh sang nghe mưa hát thầm thì Gió thổi mạnh đôi khi luồn đám lá Sao chẳng hiểu giữa dòng người xa lạ Em dõi tìm nhớ quá dấu yêu ơi Anh nơi đâu ở phía ấy cuối trời Mùa trở gió chiều vơi mưa ngập lối Nỗi Nhớ Mùa Đông – Tác Giả Nguyễn Văn Pứ Gió mùa đông bắc mạnh dần lên Mưa bụi mờ giăng nuốt ánh đèn Cây cối già nua trần trụi lá Gió lùa khí lạnh ngủ không yên Nhớ mùa đông ấy cải đơm bông Anh đã gặp em giữa cánh đồng Hoa cải lung linh ngời mắt biếc Sắc vàng xao xuyến cả trời đông… Ngọn gió vô tình vuốt tóc bay Ôm choàng má đỏ ửng như say Hình em mây vẽ trong khung lạnh Xao xuyến cõi lòng mãi đến nay! Vườn cải giờ đây gió lạnh tràn Đêm trường thổn thức nhớ miên man Xa rồi kỷ niệm mùa đông lạnh Lởn vởn trong hồn những dấu than! Đông – Tác Giả Linh Vũ Gió Đông bắc lệch nghiêng bờ cỏ rối Em thẩn thờ chết lặng phía trời xa Hồn tương tự xây diệu ước la đà Bao hờn dỗi trĩu vai gầy bé bỏng Thời mực tím đọa đày tâm rét cóng Ngõ trường xưa gốc phượng vĩ trơ cành Ướp giọt chiều những kỷ niệm ngày xanh Đưa bẽn lẽn vào tàn thu lạnh giá Mơ ước đẹp vươn vào lòng biển cả Đem nghĩa nhân làm rạng rỡ đạo trời Viễn mộng cùn một chút bóng tàn hơi Tóc điểm bạc ta nghe mùa nhẹ bước Gió Mùa Về Ta Lại Thấy Bơ Vơ – Tác Giả Nguyễn Công Tậu Gió mùa về bên gác vắng cô đơn Cuốn những chiếc lá khô bay xạc xào giữa phố Mang nỗi nhớ khôn nguôi chất đầy con tim nhỏ Mỗi đợt gió về nỗi nhớ lại đầy thêm… Gió mùa về cứ khắc khoải mỗi đêm Giữa những nhớ thương đã bao ngày nén lại Nay lại cháy bùng lên, chẳng thể nào kìm mãi Nhớ thương và thương nhớ suốt đêm thâu… Gió mùa về rồi gió cuốn đi đâu? Bóng hình ai chập chờn trong những giấc mơ chẳng bao giờ trọn vẹn Ngỡ đã có thể nắm tay đi trên những con đường hò hẹn Nhưng giật mình mới biết… chỉ là mơ… Gió mùa về ta lại thấy bơ vơ Thấy lạnh hơn đôi bàn tay trong những ngày hoang hoải Đôi bàn tay vẫn đang chờ đợi mãi Để được nắm một bàn tay đang xa tận nơi nào… Gió mùa về ta lại nhớ biết bao… Gió Mùa Về – Tác Giả Hồng Giang Gió mùa về trời hôm nay lạnh đấy Ở nơi nào em có thấy cô đơn Có lẻ loi và có thấy tủi hờn Hình bóng ai vẫn chập chờn đâu đó Nghe đài báo hôm nay trời trở gió Anh thấy lo nơi đó có bình yên Có thấy vui hay nặng trĩu ưu phiền Trong cái rét triền miên chiều đông giá Anh biết vậy nhưng tại mình xa quá Đâu có gần để chia sẻ cùng em Những nhọc nhằn trong cuộc sống bon chen Những âu lo khát thèm vòng tay ấm Cuối đông rồi trời hôm nay rét đậm Mưa giăng ngang ướt đẫm buổi hoàng hôn Trong lòng anh bỗng chợt thấy bồn chồn Thấy lo lắng nhiều hơn về phương ấy Anh lại viết vần thơ thơ tình trên giấy Gửi về em… Bỏng giẫy… Buổi chiều đông! Ở trên là những bài thơ về gió mùa đông bắc hay được sưu tầm từ nhiều tác giả, hi vọng bạn sẽ tìm được những dòng cảm xúc và tâm trạng của bản thân qua từng câu thơ. Hàng ngày, vẫn có những bài thơ hay về tình yêu, cuộc sống được đăng trên danh mục thơ ngắn của hãy thường xuyên ghé thăm và xem những bài thơ mới nhất, chúc các bạn có những phút giây thư giãn bên những vầng thơ. Những Bài Thơ Về Gió Mùa Đông Bắc Hay Nhất!Những bài thơ về gió mùa đông bắc là chính là cảm hứng, tâm trạng, bồn chồn mà tác giả đã gửi gấm vào từng câu thơ, từng vầng thơ khi gió đông tràn về. Gió mùa đông bắc qua từng bài thơ là sự mộc mạc, bình dị và cổ kính. Chính vì cái tiết trời gió mùa đông bắc ấy làm cho tất cả chúng ta sống chậm lại, cơn gió vắng ngắt không khác nào lời ru dìu dặt nỗi nhớ, đêm đen và những kỷ niệm, yên bình .Khi mùa đông đến, cũng mang theo những điều tuyệt vời, bạn có thể thưởng thức những món ăn đặc sản của mùa đông, hay khoác lên mình những chiếc áo phao dày bịch, những chiếc áo dạ ngắn. Và khi mùa đông đến, những tâm hồn lặng lẽ tìm đến những bài thơ về gió mùa đông bắc để cảm nhận sâu sắc hơn cái se lanh, rét buốt, và nét đẹp rất riêng của mùa đông mà khiến người ta mê Mùa Đông Bắc Về – Tác Giả Băng HạGió Mùa Về – Tác Giả Lãng KháchGió Mùa Về – Tác Giả Thùy NgaGiao Mùa Xuân Hạ – Tác Giả Nguyễn Văn PứMùa Gió – Tác Giả Lưu Quang VũĐi Tìm Mùa Đông – Tác Giả Sinh HoàngĐông Đến Thật Rồi – Tác Giả Nguyễn NguyênĐông Đã Về – Tác Giả Đào Văn CứuGió Chuyển Mùa – Tác Giả Hạnh TrầnNhắc Em – Tác Giả Phạm Tường TriĐổi Mùa – Tác Giả Xuân HuyChớm Đông – Tác Giả Oanh BùiGió Mùa Đông Bắc – Tác Giả Sông QuêNỗi Nhớ Mùa Đông – Tác Giả Nguyễn Văn PứĐông – Tác Giả Linh VũGió Mùa Về – Tác Giả Hồng GiangTặng bạn Mã Giảm Giá Lazada, Shopee, Tiki hôm nayDeal HotDANH SÁCH COUPONĐang cập nhậtĐang cập nhậtGió Mùa Đông Bắc Về – Tác Giả Băng HạBỗng nghe tiếng gió rít gào Từng cơn gió giật đón chào đông sang Mưa rơi rót xuống nhịp nhàng Ngày nhanh trở lạnh trời mang sương mùNào đâu như những ngày thu Gió mùa đông bắc vù vù cắt da Tái tê cất bước đường xa Ngược chiều rát mặt quê nhà hôm naoÁo bông mẹ nhắc mặc vào Run run ngày lạnh nước trào mắt cay… Gió mùa gào thét mê say Muôn đời vẫn chẳng đổi thay thâm trầmCó khi giận giữ ầm ầm Kế bên mưa lớn như ngầm đua chen Những khi chốt cửa cài then Gió không vào được bao phen hãi hùngĐập cho cửa phải mở tung Đập cho giá lạnh thổi bùng nơi nơi Ngày đông gió thích trò chơi Lật xoay tàu lá tả tơi tan tành…Gió mùa và những khô hanh Khi cây cối đã trơ cành xác xơ Mùa đông lạnh đến bất ngờ Chẳng quen báo trước tình cờ ghé quaĐan tay buông tiếng xuýt xoa Cuộc đời mãi đẹp nở hoa vui cười Mùa đông mùa những kẻ lười Trong chăn nghe gió trong người xốn xangĐông về với tiếng ca vang Gió từ đông bắc mênh mang tâm hồn…Gió Mùa Về – Tác Giả Lãng KháchGió mùa về, đông ấy… lạnh không em? Anh nhìn lên thấy bầu trời ảm đạm Bỗng chạnh lòng cơn mưa phùn giữa tháng Phố Sài Gòn da diết chiều riêng anh…Gió ùa về cuốn chiếc lá mỏng manh Tháng mười một rơi nhanh vào nỗi nhớ Dường như xa, rất xa rồi em nhở? Đâu ai ngờ yêu thế cũng chia phôiTình vẫn ấm như ngày nào đấy thôi Sâu trong tim của người còn cất giữ Giữa Sài Gòn lang thang tìm quá khứ Anh nhận ra thiếu đợt gió mùa Mùa Về – Tác Giả Thùy NgaĐông nay chẳng có gió mùa Những cơn mưa nhỏ thưa lưa mỗi chiều Lạnh à? thế có bao nhiêu Nghĩ về ngày ấy bao điều nhớ mongCuối tuần vào Gác lông bông Thấy thơ mới viết vài dòng nghĩ suy Chuyện xưa, nhớ có được gì? Góc tim ở đó thôi thì cất sâuNhững ngày buồn bã màu nâu Cười lên như thể biến sầu thành vui Tương lai vẫn đợi sáng ngời Chuyện xưa kỉ niệm một thời vu vơKhông quên kỉ niệm bao giờ Chỉ là chớ có vẩn vơ buồn rầu Nhớ, sầu, sẽ chỉ là sầu Hướng về phía trước, bởi rầu-nghĩa chi?Trẻ người non dạ nghĩ suy Có gì không phải hãy vì bỏ qua Dòng sông, gấp khúc-mượt mà Huống gì cuộc sống, ấy là lẽ nhiênBớt đi một chút muộn phiền Cười lên, sẽ nhận bao niềm yêu thươngGiao Mùa Xuân Hạ – Tác Giả Nguyễn Văn PứChớp giông xé toạc áo trời Gió lay cành Gạo hoa rơi đỏ đường Xuân tàn có chút vấn vương Nhưng đành dọn lối để nhường Hạ sangMây che làm nắng mơ màng Hoa Xoan rụng xuống màu loang tím chiều Mưa phùn dứt chuỗi phiêu diêu Gió mùa Đông Bắc như diều đứt dâyHồ ao nước đã dâng đầy Búp Sen lấp ló làm say nắng hồng Giao mùa rộn tiếng mưa giông Cây vườn hể hả lúa đồng tươi xanhTrái non cựa quậy trên cành Chờ ngày chin mọng tặng anh với nàng Đón Hè áo lụa mỏng tang Gió Nồm phất phới em càng đáng yêuHoa Xuân đến độ tiêu điều Có bao đóa rụng bấy nhiêu trái lành Bốn mùa đều có cây xanh Hương thơm vị ngọt để dành cho taMùa Gió – Tác Giả Lưu Quang VũBiết chăng em đã sang mùa gió lộng Bốn hướng trở mình lạnh chuyển không gian Những lá lớn của mùa hè đã rụng Chụm nhau xạc xào trên bãi tối mênh mơ lạ về theo cơn gió lạ Cơn gió quen thầm thĩ giấc mơ quen Cầm tay nhau run rẩy cả trời đêm Trong mắt ướt một vì sao thoáng có thấy những hồ xa vụt biến Những con đường, những nhà cửa rung rinh Em có nghe đất trời đang náo động Như tình em nổi gió giữa hồn Tìm Mùa Đông – Tác Giả Sinh HoàngĐi tìm mùa đông giữa lạnh lùng! Tìm trong giá buốt ngập không trung Tìm trong chiếc lá khô vụn vỡ Tìm giữa trời mây xám mịt mùngTôi mãi đi tìm dấu mùa đông Chim di mõi cánh bạt phiêu bồng Gió mùa đông bắc về hoang lạnh Chiều buồn sương khói tỏa trên sôngTìm dấu mùa đông cánh buồm xa Ẩn hiện trong sương trắng nhạt nhòa Ngược nước con thuyền xa bến lạnh Một dòng sông chia mấy ngã baBao giờ trở lại được mùa đông Nâng nhẹ tay ai sưởi bếp hồng Chăn đôi ấp ủ nồng hơi ấm Đêm dài xua giá lạnh phòng khôngThôi đã xa rồi, xa mùa đông! Người ấy phương trời có lạnh không?! Nơi đây cả bốn mùa hoang lạnh Chẳng phải mùa đông cũng lạnh lùngĐông Đến Thật Rồi – Tác Giả Nguyễn NguyênĐông về thả nụ hôn đầu Gió mùa se lạnh để nhau nhớ nhiều Gặp đây ngắn ngủi bao nhiêu Mặt Trời xuống núi ráng chiều đâu buôngXa xôi biết mấy cung đường Trong lòng say đắm nhìn sương xuống dần Đâu đây vọng tiếng chuông ngân Gặp nhau sao cứ tần ngần phải xaNụ hôn sao thấy mặn mà Gió mùa Đông Bắc để ta chạnh lòng Rét về luồn lách khe phòng Buông rèm mà cứ nhớ mong dạt dàoEm ơi! giữ nhé má đào Anh về mình lại khát khao nụ tìnhĐông Đã Về – Tác Giả Đào Văn CứuGió trở mùa rồi đấy biết chưa em Từng cơn lạnh qua rèm khua giấc ngủ Anh lại nhớ những ngày mùa đông cũ Ta mơ màng tinh tú khoảng trời xaNgồi bên em cổ tay trắng ngọc ngà Anh thấy cả sao sa vào ánh mắt Vầng trăng sáng nhuộm vàng hai khuôn mặt Con tim hồng se sắt nhịp yêu thươngVuốt tóc ai xoà trên má đỏ hường Lòng ngây ngất mùi hương thơm vừa gội Anh khen đẹp em ngượng ngùng bối rối Hai đứa mình nóng hổi nụ hôn traoChẳng thể quên những ngày tháng ngọt ngào Thật hạnh phúc xôn xao từng hoài niệm Ngồi sít lại trong vòng tay âu yếm Đông trở mùa màu nhiệm nối tơ duyênGió Chuyển Mùa – Tác Giả Hạnh TrầnMùa rét đã về trên quê em đó Gió nhẹ đẩy thêm sương lạnh đêm đông Em giờ đây đâu còn đôi má hồng Giá rét đã làm làn da kia thô nhám Bàn tay giờ cũng thêm chai sạm Không còn ấm như thời em niên thiếu Giữa mùa đông hắt hiu tia nắng chiếu Níu giữ phần nào hơi ấm cuối mùa thuNhắc Em – Tác Giả Phạm Tường TriĐông đã về gió mưa lạnh đấy Trước cửa nhà anh, run rẩy cây bàng Lá quắt queo vì cơn gió đông sang Em có biết giờ đang mùa đông lạnhNgoài trời đêm có chút gì hiu quạnh Cột điện chơ vơ đứng cạnh sân trường Cố gắng tìm bóng ai đó trong sương Chẳng có người đèn đường đành chong mắtMưa lạnh bay làm màn đêm chóng mặt Gió thổi kín đường chẳng gặp xe qua Căn gác nào còn vọng chút ngân nga Khúc dương cầm hóa ra gió thổiGió mưa về ngã tư buồn không chịu nổi Cũng co ô đèn chấp chới màu vàng Em dấu yêu đâu biết đông sang Cứ nhởn nhơ không chịu quàng khăn ấmGió khôn lắm chúng lùa qua hơi ẩm Khiến tay em chợt thấm lạnh đầu mùa Môi hết hồng má lấm tấm hạt mưa Khép chặt cửa kẻo gió lùa em nháĐổi Mùa – Tác Giả Xuân HuyThời tiết năm nay đến lạ lùng Giữa mùa đông bắc, nắng như nung Gió đông lồng lộn trên hồ biếc Gió bấc xanh xao đến thẹn thùngQuần lửng anh phô người giữa phố Váy đầm em khoe dáng eo lưng Ô hay! Trời cũng thay thời cuộc Cảnh vật theo người mốt tứ tungChớm Đông – Tác Giả Oanh BùiGió bắc đã về trong sáng nay Mang theo hơi lạnh mưa bay bay Ngoài kia cô bé ngắm mê say Mùa đông đang tới rung lá bayTưởng nhớ ngày xưa trời cũng vậy Mơ màng ngắm cảnh thấy hay hay Thắm thoắt thoi đưa cho đến nay Bao mùa thay lá gió heo may!Gió Mùa Đông Bắc – Tác Giả Sông QuêTrời giữa hạ nổi gió mùa Đông Bắc Mưa nhạt nhòa giăng mắc khắp mọi nơi Mây xám đen u ám cả khung trời Chim mỏi cánh tìm về nơi tổ ấmCây phượng vĩ đứng ven đường ướt đẫm Cánh rụng buồn nhớ lắm tuổi mộng xưa Kỷ niệm yêu gói sao hết cho vừa Xa mấy nẻo anh chưa về bến cũTrời trở gió cánh hoa tàn héo rủ Mối tình đầu ấp ủ trái tim si Bắc lạnh sang nghe mưa hát thầm thì Gió thổi mạnh đôi khi luồn đám láSao chẳng hiểu giữa dòng người xa lạ Em dõi tìm nhớ quá dấu yêu ơi Anh nơi đâu ở phía ấy cuối trời Mùa trở gió chiều vơi mưa ngập lốiNỗi Nhớ Mùa Đông – Tác Giả Nguyễn Văn PứGió mùa đông bắc mạnh dần lên Mưa bụi mờ giăng nuốt ánh đèn Cây cối già nua trần trụi lá Gió lùa khí lạnh ngủ không yênNhớ mùa đông ấy cải đơm bông Anh đã gặp em giữa cánh đồng Hoa cải lung linh ngời mắt biếc Sắc vàng xao xuyến cả trời đông…Ngọn gió vô tình vuốt tóc bay Ôm choàng má đỏ ửng như say Hình em mây vẽ trong khung lạnh Xao xuyến cõi lòng mãi đến nay!Vườn cải giờ đây gió lạnh tràn Đêm trường thổn thức nhớ miên man Xa rồi kỷ niệm mùa đông lạnh Lởn vởn trong hồn những dấu than!Đông – Tác Giả Linh VũGió Đông bắc lệch nghiêng bờ cỏ rối Em thẩn thờ chết lặng phía trời xa Hồn tương tự xây diệu ước la đà Bao hờn dỗi trĩu vai gầy bé bỏngThời mực tím đọa đày tâm rét cóng Ngõ trường xưa gốc phượng vĩ trơ cành Ướp giọt chiều những kỷ niệm ngày xanh Đưa bẽn lẽn vào tàn thu lạnh giáMơ ước đẹp vươn vào lòng biển cả Đem nghĩa nhân làm rạng rỡ đạo trời Viễn mộng cùn một chút bóng tàn hơi Tóc điểm bạc ta nghe mùa nhẹ bướcGió Mùa Về – Tác Giả Hồng GiangGió mùa về trời hôm nay lạnh đấy Ở nơi nào em có thấy cô đơn Có lẻ loi và có thấy tủi hờn Hình bóng ai vẫn chập chờn đâu đóNghe đài báo hôm nay trời trở gió Anh thấy lo nơi đó có bình yên Có thấy vui hay nặng trĩu ưu phiền Trong cái rét triền miên chiều đông giáAnh biết vậy nhưng tại mình xa quá Đâu có gần để chia sẻ cùng em Những nhọc nhằn trong cuộc sống bon chen Những âu lo khát thèm vòng tay ấmCuối đông rồi trời hôm nay rét đậm Mưa giăng ngang ướt đẫm buổi hoàng hôn Trong lòng anh bỗng chợt thấy bồn chồn Thấy lo lắng nhiều hơn về phương ấyAnh lại viết vần thơ thơ tình trên giấy Gửi về em… Bỏng giẫy… Buổi chiều đông!Ở trên là những bài thơ về gió mùa đông bắc hay được sưu tầm từ nhiều tác giả, hy vọng bạn sẽ tìm được những dòng cảm hứng và tâm trạng của bản thân qua từng câu thơ. Hàng ngày, vẫn có những bài thơ hay về tình yêu, đời sống được đăng trên hạng mục thơ ngắn của ChieuTa. Com, hãy liên tục ghé thăm và xem những bài thơ mới nhất, chúc những bạn có những phút giây thư giãn giải trí bên những vầng thơ .Các Bạn Đang Xem Bài Viết Tuyển Tập 15+ Bài Thơ Về Gió Mùa Đông Bắc Se Lạnh Về Đêm Tại Danh Mục Thơ Buồn Về Tình Yêu của Blog Truy Cập Blog Thường Xuyên Để Xem Nhiều Bài Viết Mới Hàng Ngày Nhé! 5/5 1 bình chọn

thơ gió mùa đông bắc