Khi Ác Quỷ Là Người Hầu Của Tôi p2. 340 Lượt xem28/01/2022. TEN TV. 112 Người theo dõi · 468 Videos. Theo dõi. 17 Lượt xem. 1.3K Lượt xem. 9 Lượt xem. 14 Lượt xem. Đọc sách truyên Hầu gái của ác quỷ - Chương 58 - 59 Full gacsach Zô xem đi bạn, nhiều sách hay lắm . Hầu gái của ác quỷ - Chương 58 - 59 Full online| Đọc sách truyện hay tại Gác Sách truyenfull gacsach.com đổi thành gacsach.club ạ! Đọc sách truyên Hầu gái của ác quỷ - Ngoại truyện 1 Full gacsach Zô xem đi bạn, nhiều sách hay lắm . Chương 5: Học cách làm hầu gái. Bệnh viện X, New York. "Rầm.". Cửa phòng mở ra. Gia Ân bước vào. Vừa vào phòng, Gia Ân đã thấy Trương Hùng nằm trên giường bệnh đọc báo, bên cạnh cậu là Mỹ Huệ đang gọt trái cây. Thấy Gia Ân mở cửa bước vào, Mỹ Huệ giơ ngón tay lên gần miệng "Suỵt" một tiếng. "Này nhỏ thôi. Nội Dung Truyện : Người Hầu của Ác Quỷ Vì anh là Ác Quỷ nên anh sẵn sàng bóp cổ của những con Thiên Thần trên trời cao kia dám thay anh YÊU EM TAG : Đọc truyện Hầu Gái Của Ác Quỷ Full , tải truyện Hầu Gái Của Ác Quỷ full PRC , PDF , truyện Hầu . Chương 13 Tống Vinh Hiển ngồi nhìn người con gái kiên cường cố gắng không kêu đau. Hắn thắc mắc tại sao cô lại cứng đầu như thế. Chỉ cần cô cầu xin thì hắn sẽ tha cho cô. Hắn cũng không nỡ làm một người con gái xinh đẹp như cô bị thương. Bởi vì hắn còn muốn thưởng thức sự trong trắng của cô. Chẳng lẽ… cô đã biết hắn là người đánh em trai cô? Tống Vinh Hiển vẫn không phản ứng gì, vẫn nhìn Tuấn Kiệt mạnh tay để lại vết roi đỏ trên sớ thịt hồng hào ấy. Giọt nước mắt cùng mồ hôi của Mỹ Huệ lần lượt chạm vào vết thương của cô mà đau rát. Cô cho dù thế nào cũng sẽ không cầu xin hắn. Sẽ không khuất phục trước người đã hành hung em trai cô. Cô đã ghét hắn! Tuấn Kiệt vừa đánh Mỹ Huệ nhưng cũng vừa quan sát phía sau. Hắn đã đánh cô đã hơn mười phút không nghỉ rồi nhưng hai người kia vẫn không lên tiếng. Hắn cũng rất xót khi đánh người con gái trước mặt. Nhưng hắn không thể không nghe lời lão đại mà tha cho cô. Hắn chỉ biết dùng hai phần ba sức của mình để có thể giảm bớt nỗi đau. Hắn vẫn không thể hiểu nổi tại sao cô lại không chịu cầu xin lão đại. Lão đại cứ bảo hắn đánh mạnh hơn nữa nhưng hắn lại cố tình từ từ giảm sức mạnh. Lần này, có lẽ việc Mỹ Huệ không cầu xin đã khiến lão đại rất tức giận. Bỗng Tuấn Kiệt dừng tay và đi đến chỗ Tống Vinh Hiển. “Lão đại, đã ngất rồi ạ.” Tống Vinh Hiển không một lời đứng dậy tiến tới chỗ Mỹ Huệ, cầm xô nước mà xối vào mặt cô. Mỹ Huệ tỉnh dậy, cô ho sặc sụa. Sau khi ho xong, Mỹ Huệ thấy chiếc roi lại vung đến. Nhưng lần này không phải Tuấn Kiệt đánh mà là ông chủ của cô. Sức mạnh của hắn gấp hai lần của Tuấn Kiệt khiến cô càng cắn môi mạnh hơn. Chỉ mới bốn roi, cô đã không chịu nổi mà tiếp tục ngất đi. Tuấn Kiệt đứng bên còn cảm thấy rùng mình và xót cho cô. Thấy Mỹ Huệ đã ngất, Tống Vinh Hiển dừng tay. Hắn lại định tạt nước vào cô thì thấy dòng máu từ môi cô chảy ra. Hắn bỏ xô nước ra, nước bắn tung tóe. Hắn như thèm khát máu tươi, ngậm lấy đôi môi của cô mà mút. Hắn còn cố cắn mạnh môi cô để máu càng chảy ra thêm nữa. Hắn mê mẩn đôi môi cô mà cắn mút không rời. Tay hắn di chuyển trên làn da của cô, chạm vào vết thương đang ứa máu... “Lão đại có chuyện rồi.” Tuấn Kiệt sau khi nhận được một cuộc gọi liền đến thông báo. “Có chuyện gì?” Tống Vinh Hiển rời đôi môi của Mỹ Huệ. Hắn liếm bàn tay dính đầy máu của cô mà hỏi. “Nữ vương cũng tham gia vào dự án DM.” “Chết tiệt.” Tống Vinh Hiển cởi chiếc áo khoác vest màu đen xuống đất. Hắn tay chống nạnh nhìn Mỹ Huệ. Hắn vẫn còn muốn uống máu của cô. Máu của cô rất ngon và tươi, hắn rất thích. “Mau bảo người chăm sóc cô ta.” Hắn quay lại dặn dò Tuấn Kiệt rồi bỏ đi. *** Mỹ Huệ mở mắt ra. Ánh sáng rọi vào mắt cô khiến cô phải nheo mắt lại. Phải một lúc sau cô mới thích ứng được với ánh sáng. Cô định ngồi dậy nhưng không được, vết thương làm cô đau rát. Mỹ Huệ có cảm giác như xương của mình đã bị gãy từng mảnh. Cô nhìn khắp người của mình. Những vết thương đã được xử lí. Nhưng đây là đâu đây? Cô nhìn xung quanh, đây là một căn phòng hoàn toàn xa lạ. Nhớ lại chuyện đã xảy ra, chẳng lẽ đây là lầu ba. Nhưng không có hắn ở đây. “Cạch.” Cánh cửa phòng mở ra. Quản gia Kim cùng một cô hầu gái bước vào. Trên tay cô hầu gái đó là hộp y tế và chén cháo. Thấy Mỹ Huệ muốn ngồi dậy thì quản gia Kim ngăn cản. “Vết thương rất nặng. Cô cần phải nghỉ ngơi nhiều.” “Nhưng tôi muốn về phòng.” Mỹ Huệ thật sự không thích ở nơi ở của tên ác ma đó. Cô muốn đi càng nhanh càng tốt. “Ông chủ có lệnh, từ ngày hôm nay cô phải sống ở lầu ba này để tiện chăm sóc cho ông chủ.” “Hả? Nhưng mà...” “Cho dù cô không muốn thì cũng phải ở. Mau ăn cháo rồi uống thuốc nghỉ ngơi cho tốt đi. Mai tôi cho cô nghỉ một ngày.” Quản gia Kim nói xong rồi cùng cô hầu gái kia đi ra ngoài. Mỹ Huệ thở dài. Cô thật không muốn ở nơi này chút nào. Cô không biết Tống Vinh Hiển sẽ tiếp tục làm gì cô nữa. Dù gì cô cũng đã chịu phạt xong rồi. Nếu hắn còn muốn phạt cô nữa thì cô cũng sẽ không nhượng bộ mà đấu tranh lại. Mỹ Huệ nhìn quanh phòng. Nơi này mà để người hầu sống thì thật quá tốt. Căn phòng rộng gấp hai lần phòng ở khu hầu của cô. Căn phòng giống như phòng ngủ hoàng gia. Chùm đèn pha lê màu vàng được treo ở giữa trần. Chiếc giường lớn và êm. Còn có cả bàn và bộ ghế sofa. Mỹ Huệ còn để ý có vài cánh cửa khác nhưng vì không cử động được nên không thể đến xem. “Ọc ọc” Lại là tiếng đói bụng. Mỹ Huệ đánh bụng của mình nói “Tại mày mà tao bị như vậy đó. Cũng vì mày hết.” Mỹ Huệ định cầm tô cháo ăn nhưng cả cơ thể không chịu nhúc nhích, chẳng còn tí lực nào cả. Cố gắng nhiều lần lấy tô cháo nhưng đều thất bại. Bỏ cuộc, Mỹ Huệ nằm ôm bụng mà ngủ để quên cơn đói. Nhắm mắt lại bắt đầu ngủ, nhưng vừa được ba mươi giây, Mỹ Huệ lại mở mắt. Đèn sáng như vậy làm sao mà ngủ. Lầu ba thật kì lạ. Phòng thì tối thui không có chút ánh sáng. Còn phòng thì sáng trưng không thể ngủ. Mỹ Huệ thổi bay tóc trên trán. Bây giờ cô lại không thể đến tắt là... Mỹ Huệ lại thử nhắm mắt lần nữa nhưng cũng không được. Ba mươi phút trôi qua vẫn không thể ngủ được, Mỹ Huệ cố ngủ lần cuối cùng. Lần này cô quyết định sẽ không mở mắt nữa. Nhưng năm phút sau, Mỹ Huệ vẫn không thể được. Cô mở mắt thì giật mình thấy một người đàn ông ngồi trên giường nhìn mình. “A!” Mỹ Huệ la lên khiến Tuấn Kiệt đang đứng bên cạnh Tống Vinh Hiển cũng giật mình theo. “Tôi đáng sợ vậy sao?” Tống Vinh Hiển cười nhạt. “Anh... vào đây lúc nào vậy?” “Đã được năm phút rồi.” “Sao!” Mỹ Huệ vừa ngạc nhiên mà vừa có chút sợ hãi. Hắn đúng là ác quỷ, đi vào không chút tiếng động. Nhưng hắn vào đây làm gì? Định phạt nữa sao? “Này dù sao tôi cũng là ông chủ cô đấy. Lễ phép chút đi.” Tống Vinh Hiển bất mãn. Lúc lần đầu gặp, trông Mỹ Huệ rất sợ hắn nhưng sao bây giờ lại nói chuyện như hắn là bạn cô vậy. “Ông chủ thì sao chứ! Dù sao tôi với anh cũng bằng tuổi nhau mà.” Mỹ Huệ nhận ra mình không còn sợ ông chủ nữa. Chắc có lẽ là nhờ hôm qua. Hôm qua hắn đánh mạnh tay như thế mà hôm nay cô lại còn sống, chứng tỏ cô có số mạng rất lớn, không dễ chết, vậy tại sao lại phải sợ hắn. Mỹ Huệ suy nghĩ ngây thơ. Dù sao hắn cũng là kẻ đánh em trai cô nên suy ra cũng là kẻ thù của cô. “Bằng tuổi?” Tống Vinh Hiển không thể chịu nổi mà đứng dậy chỉ vào Mỹ Huệ nói. “Cô bao nhiêu tuổi rồi hả?” “Hai mươi.” “Ha ha…” Bỗng nhiên Tống Vinh Hiển bật cười như điên khiến Tuấn Kiệt ngẩn người. Chưa ai khiến lão đại của hắn phải cười như vậy. “Tôi hai mươi lăm rồi nhé. Ha ha… tôi nhìn trẻ vậy sao?” Mỹ Huệ mồm chữ O. Cô thật không ngờ hắn ta lại lớn tuổi như thế. Nhưng khuôn mặt hắn có khi còn trẻ hơn cô. Biết mình đã tiếp tục lại đắc tội với ông chủ, Mỹ Huệ vội chuyển chủ đề. “Ông chủ đã khuya rồi. Ông nên về phòng ngủ đi.” Tống Vinh Hiển nở nụ nham hiểm. “Tuấn Kiệt, vất vả rồi. Cậu hãy về đi.” “Vâng.” Tuấn Kiệt cúi đầu rồi đi ra ngoài. Chương 2 Chuẩn bị làm hầu gái “Kính chào quý khách.” “Xin mời vào.” “Tạm biệt quý khách. Lần sau lại đến.” Tại quán mì, khách ngày càng đến đông hơn, Mỹ Huệ càng trở nên bận rộn hơn. “Bàn số ba hai tô mì Undo” Mỹ Huệ đến trước cửa bếp nói vọng vào. “Trương Mỹ Huệ mau lau dọn bàn số năm đi.” Tiếng của quản lý vang lên. “Trương Mỹ Huệ mau dọn dẹp chỗ này đi.” Mỹ Huệ trên mặt đầy mồ hôi nghe theo tiếng người quản lý chạy việc khắp nơi. Thật ra, nhiệm vụ chính của Mỹ Huệ trong quán mì là đi giao hàng nhưng vì không có đơn đặt hàng nào cả nên cô cũng tham gia vào việc chạy bàn. “Trương Mỹ Huệ! Mau đi giao hàng đi!” Tiếng người quản lý lại vọng đến. Mỹ Huệ cởi bỏ chiếc tạp dề, cầm thùng đựng mì rồi lên xe máy. Mỹ Huệ không quên đi đến người quản lý cầm giấy địa chỉ nơi giao hàng. Đến trước toà nhà chung cư, Mỹ Huệ lấy tờ giấy địa chỉ ra, là phòng 501 tầng năm. Cầm theo chiếc thùng đi vào chung cư. Lên tầng năm, đến trước cửa phòng 501, Mỹ Huệ nhấn chuông. Một lát sau, một người con trai mở cửa bước ra. “A!” Gia Ân vừa mở cửa thì thấy Mỹ Huệ liền thốt lên. “Gia Ân?” Mỹ Huệ thật không ngờ lại có thể gặp cậu ở đây. “Tại sao cậu lại tới đây?” Gia Ân cười nham nhở. “Cậu theo dõi mình sao?” “Không phải. Mình đến để giao hàng.” Thấy Gia Ân hiểu nhầm, Mỹ Huệ giơ thùng mì lên đính chính. “Vậy sao?” “Đúng vậy!” Mỹ Huệ lấy trong thùng mì ra năm tô mì. “Không cần thối lại đâu.” Gia Ân nhận mì rồi đưa tiền cho Mỹ Huệ. “Mì đến rồi sao?” Nghe thấy một tiếng nói quen thuộc, Mỹ Huệ ngạc nhiên nhìn người con trai trước mặt. “Trương Hùng. Tại sao em lại ở đây? Giờ này em phải đi học mới đúng chứ? Em lại trốn học nữa sao?” Trương Hùng nhìn xuống đất im lặng không nói gì. Mỹ Huệ tức giận nhìn sang Gia Ân. “Cậu! Chính cậu là người đã rủ rê Hùng phải không?” Gia Ân cũng không ngờ rằng Trương Hùng lại chính là em của Mỹ Huệ. Nếu như thật sự biết cậu đã không để cho tình huống này xảy ra. “Không phải lỗi của anh ấy. Là tôi tự ý nghỉ học đến tìm anh ấy.” Trương Hùng nãy giờ im lặng cũng lên tiếng. Mỹ Huệ nhìn Trương Hùng rồi lại nhìn sang Gia Ân rồi bỏ đi. Ngồi trên xe máy, Mỹ Huệ phóng ga chạy đi. Đến một ngọn đồi Mỹ Huệ mới dừng lại. Vẫn là ánh mắt ấy… ánh mắt vô hồn ấy… Mỹ Huệ cởi bỏ mũ bảo hiểm. Cho dù Trương Hùng là người có lỗi nhưng cậu vẫn chưa hề nói một câu xin lỗi với cô, vẫn luôn nhìn cô với ánh mắt đầy lạnh lùng như hai kẻ xa lạ. Mỹ Huệ thật sự không biết phải làm sao khi đứng trước ánh mắt ấy. Nghĩ đến ngày xưa, hai chị em cô lúc nào cũng yêu thương nhau, Mỹ Huệ luôn bảo vệ che chở cho Trương Hùng. Nhưng mỗi ngày mỗi lớn, Trương Hùng càng đối xử lạnh nhạt với cô. Trương Hùng thường xuyên trốn học, cậu thậm chí còn hút thuốc, đánh nhau. Mỹ Huệ luôn khuyên nhủ cậu nhưng lần nào chưa nói hết câu, cậu đã đi mất. Mỹ Huệ không biết mình đã làm sai điều gì khiến cậu ghét cô như vậy. Vào đến phòng trọ, nhìn lên gác, Trương Hùng vẫn chưa về. Mỹ Huệ thở dài. Ngày hôm nay ở quán mì, cô đã bị trừ tiền lương. Mỹ Huệ ở ngọn đồi suy nghĩ suốt một tiếng mới trở lại tiệm mì. Vừa vào đến cửa tiệm, Mỹ Huệ đã được nghe một bài cải lương từ quản lý. Đến công việc ở tiệm cà phê cũng chẳng suôn sẻ với Mỹ Huệ khi cô bị một người khách quấy rối. Cũng may chủ quán tiệm cà phê ấy lại là một người rất tốt bụng nên đã ngăn cản ông ta, đuổi ông ta ra khỏi quán, lại còn an ủi cô. Nằm trên giường, cầm điện thoại đọc tin tức. Mỹ Huệ nhìn thấy bảng tin trong mục tìm việc làm thì liền ngồi dậy. Mỹ Huệ nhìn chằm chằm vào bảng tin tuyển nhân viên kia cười tươi. Mỹ Huệ lấy giấy bút ra ghi lại địa chỉ. Bảng tin kia là tuyển người giúp việc với số tiền lương có thể giúp cô và em trai cô đủ để ăn no mặc ấm. Thậm chí số tiền lương đó gấp hai lần số tiền lương cả ba công việc kia của cô. Mỹ Huệ thấy tinh thần trở nên tốt hơn nhiều. Cô vui vẻ bước vào phòng tắm. Sau đó tự nấu cho mình một bữa tối đơn giản để cung cấp năng lượng cho ngày mai. Đứng trước căn biệt thự sang trọng, Mỹ Huệ mặc chiếc quần jeans cùng với áo phông màu đỏ, tóc được cột cao, cô mang đôi giày bata thể thao. Mỹ Huệ nhìn xung quanh, có rất nhiều người đến để xin việc. Cũng phải thôi, tiền lương nhiều thế cơ mà! Hôm nay Mỹ Huệ đã viện lý do bị cảm xin phép nghỉ ở ba cửa hàng để đến đây, việc đó cũng sẽ khiến tiền lương của Mỹ Huệ giảm đi không ít, cho nên bằng mọi giá cô phải cố gắng để được nhận vào làm. Mỹ Huệ hít một hơi thật sâu rồi thở ra, cô làm động tác “Cố lên” rồi bước vào căn biệt thự. Bên trong tiền sảnh của căn biệt thự được thiết kế tinh xảo, mọi người bàn tán xì xào. Ai cũng có người quen để nói chuyện chỉ Mỹ Huệ đứng một mình trong góc. “Xin chào.” Một cô gái đứng đên cạnh cô lên tiếng. “Xin chào.” Mỹ Huệ mỉm cười đáp lại. “Cậu tới đây một mình sao?” Cô gái đó hỏi. “Đúng vậy.” Mỹ Huệ gật đầu. “Mình cũng vậy nè! Thật buồn khi chỉ có một mình trong này. Chúng ta làm quen nha. Mình là Lưu Thiên Thiên, hai mươi tuổi.” Thiên Thiên cười thật tươi. “Mình là Trương Mỹ Huệ, bằng cậu.” “Vậy sao! Thật tốt quá, mình có vẻ mến cậu rồi đấy. Chúng ta làm bạn được không? “Tất nhiên là được.” Mỹ Huệ nở nụ cười. Không ngờ đi xin việc lại có thể kết được một người bạn. Mỹ Huệ không có nhiều bạn, nói thẳng ra là cô chẳng có người bạn nào nên khi được Thiên Thiên đề nghị làm bạn, Mỹ Huệ rất vui. “Tốt quá rồi! Vậy chúng ta có thể giúp đỡ nhau trong cuộc thi!” Thiên Thiên thân thiện khoác tay Mỹ Huệ. “Cuộc thi?” Mỹ Huệ tỏ vẻ không hiểu. Đi hầu gái cần phải thi nữa sao, cô chỉ nghĩ chỉ là đi phỏng vấn thôi. “Trương Mỹ Huệ, cậu thật sự không biết hay cố tình tỏ ra ngây thơ vậy!” Thiên Thiên nhìn Mỹ Huệ tỏ vẻ nghi ngờ. “Thật sự không biết sao?” Thiên Thiên nhìn Mỹ Huệ đang ngu ngơ. “Mình nhớ trên thông báo có ghi rõ rồi cơ mà. Dù sao cũng phải cố gắng lên mới được. Tiền lương ở đây nhiều như vậy, lại đông người dự thi nhưng chỉ chọn có năm người.” “Vậy sao? Mình không để ý lắm.” Mỹ Huệ cười ngượng. Ngày hôm qua chỉ đọc đến vần đề tiền lương, Mỹ Huệ không để ý tới những dòng chữ sau đó. Bỗng nhiên cả gian phòng im lặng. Một người đàn ông khoảng chừng năm mươi tuổi mặc bộ y phục của quản gia. Sau lưng ông ấy là đám người hầu gái. Hầu gái thì mặc bộ váy màu đen dài tới đầu gối, trên thắt lưng đeo chếc tạp dề màu trắng. “Tôi là quản gia Kim. Tôi là người chủ trì ngày hôm nay.” Dù là một quản gia nhưng ông toát ra một khí chất làm người khác đều phải kiêng nể. Ông nhìn thoáng qua những người trong phòng rồi nói tiếp “Được rồi. Bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu cuộc thi. Cuộc thi có ba vòng. Trước tiên mọi người hãy đăng kí dự thi, nửa tiếng sau chúng ta bắt đầu. Mọi người chỗ Ly nhận giấy đăng kí.” Nói xong người quản gia chỉ vào cô hầu gái bên cạnh mình. Người hầu gái tên Ly tiến lên phát những tờ giấy đăng kí. Từng người từng người một xếp hàng đến nhận giấy. Mỹ Huệ cùng Thiên Thiên sau khi điền thông tin đầy đủ thì lại nộp cho cô người hầu tên Ly đó. Mỹ Huệ dần trở nên áp lực. Mỹ Huệ cũng đã trải qua bao nhiêu kì thi nhưng đây là lần đầu tiên cô cảm thấy hồi hộp đến thế, tim cô cứ đập mạnh. Mỹ Huệ cảm thấy bất an. Mỹ Huệ cảm giác nếu như cô được nhận thì sẽ có chuyện gì đó xảy ra với cuộc sống của cô… Bạn đang thưởng thức tác phẩm Hầu Gái Của Ác Quỷ của tác giả Dimped Girl. Truyện teen hay này kể về Trương Mỹ Huệ mồ côi ba mẹ lúc mới năm tuổi. Hằng ngày cô phải đi làm vất vả để lo cho cuộc sống của cô và em. Cuối cùng cô quyết định tham gia vào cuộc tuyển chọn người giúp việc của một gia đình giàu có. Sau bao vòng thi cô cuối cùng được nhận vào làm việc với số tiền lương có thể giúp chị em cô ăn ngon mặc ắm. Nhưng thật không ngờ chủ căn biệt thự lại là một kẻ biến thái. Cô có ý định nghỉ việc nhưng tên ác ma bá đạo ấy lại luôn tìm cách khiến cô quay trở lại. Trải qua bao nhiêu khó khăn, họ mới nhận ra mình thật sự yêu đối phương. Nhưng...Hãy đọc truyện này để biết chuyện gì sẽ xảy ra sau đó nhé!Nguồn santruyen Tags Mới cập nhật Fan tương tác Có thể bạn sẽ thích Hôm Nay Tôi Thất Tình 2871 lượt đọc Chỉ Vì Gặp Cậu 2824 lượt đọc [Đm] Hey! What Do You Mean ? 874 lượt đọc Tình Yêu Gõ Cửa Lúc Nào Em Chẳng Hay 977 lượt đọc [NaLu] Đại Tỷ Và Lớp Trưởng 2335 lượt đọc Hạnh Phúc Là Anh Và Em 430 lượt đọc Số truyện 1 Số từ 46568 từ Tham gia 2269 Truyện đề cửĐô thị 「Kỳ Huyễn」Thiên Tài Triệu Hồi Sư 「Tiên Hiệp」Tiên Tuyệt 「Tiên Hiệp」Vạn Đạo Long Hoàng 「Trò Chơi」Chuông Gió 「Võ hiệp」Ta Muốn Làm Thiên Đao 「Đô Thị」Giậu Mồng Tơi Năm Ấy 「Huyền Huyễn」Phi Thăng Chi Hậu 「Tiên Hiệp」Cầm Đế 「Tiên Hiệp」Ma Long 「Tiên Hiệp」Phong Nghịch Thiên Hạ Tác giả Dimped GirlThể loại Ngôn tình, truyện teen...Giới thiệuTrương Mỹ Huệ mồ côi ba mẹ lúc mới năm tuổi. Hằng ngày cô phải đi làm vất vả để lo cho cuộc sống của cô và em. Cuối cùng cô quyết định tham gia vào cuộc tuyển chọn người giúp việc của một gia đình giàu bao vòng thi cô cuối cùng được nhận vào làm việc với số tiền lương có thể giúp chị em cô ăn ngon mặc ắm. Nhưng thật không ngờ chủ căn biệt thự lại là một kẻ biến thái. Cô có ý định nghỉ việc nhưng tên ác ma bá đạo ấy lại luôn tìm cách khiến cô quay trở lại. Trải qua bao nhiêu khó khăn, họ mới nhận ra mình thật sự yêu đối phương. Nhưng...

hầu gái của ác quỷ